27 June 2013

Dòng tâm sự gửi người bạn thân!!!

Standard
Sự thực thì những điều t muốn viết sau đây t đã nhiều lần muốn nói với m, nhưng t nhát gan, t chờ cơ hội và cơ hội đó chẳng bao giờ đến, rồi t phát hiện ra nhiều chuyện không nói vẫn hơn. Vậy là t đã không nói. T giấu kín và để nó trôi qua nhẹ nhàng như một cơn gió, cuối cùng nó cũng trôi qua thật.

Hôm nay, m bảo t m ước có người dành tình cảm kín kín cho m, ước gì có người viết cái gì đó cho m mà không phải nói. Vậy t viết cho m nhé!

T với m học với nhau từ hồi cấp 3, đến năm lớp 11 t được chuyển đến ngồi trước mặt m, vậy là t với m nói chuyện nhiều hơn với nhau. Hồi đó, t cũng thích thích m, t thích cách m nói chuyện, thích mấy kiểu tóc vào hè của m, thích cách m với thằng Đ cãi nhau. Nhưng cái cách t thích m cũng chỉ giống cái cách t thích nét cá tính của Tr(l), thích giọng điệu "đong đưa", dê cụ của L(v), thích cách nói chuyện của P(l), P(x), T(t) thôi. Đứa nào t chẳng thích thế và t đứng ngoài các mối quan hệ tình cảm. Cái t ấn tượng nhất trước khi cả lớp chia tay nhau khi chuẩn bị thi đại học là cái nắm tay hoặc bắt tay hoặc lai giữa nắm tay và bắt tay nhưng không thành giữa m với thằng Đ. Một hình ảnh gì đó rất khó quên.

Lên đại học, những tưởng t với m cũng chỉ bình thường như t với bao đứa con gái lớp mình khác, như m với bao đứa con trai lớp mình khác, ấy vậy mà mọi chuyện đã thay đổi kể từ khi t vào trường. Trước khi chuyển vào trường, t đã phải sống trong hơn nửa năm (chính xác là 9 tháng) chẳng vui vẻ gì. T lo lắng cho bản thân, buồn bã cho các mối quan hệ tình cảm và chán nản mỗi khi về đến nhà. Mọi thứ trở nên tồi tệ hơn sau khi t chuyển ra trường được mấy ngày thì nghe tin dữ: Người mà t gặp nhiều nhất (nhiều hơn cả bố mẹ t) trong suốt tuổi thơ của mình - ông t đã rời xa t mãi mãi để đi về với bà t. T như sụp đổ, t chẳng còn gì để mất, t cũng chẳng biết phải làm gì, đi về đâu. Rất may, lúc đó m đã ở bên t.

M, một đứa bạn cấp 3, không hiểu sao t lại chọn để nói chuyện, chọn để chia sẻ nhiều hơn. M đã ở bên t, nghe t nói, động viên t, dẫn t đi chơi hay cho t đi xung quanh trường. Tất cả những điều đó đã giúp t khá lên nhiều lắm, t không còn cảm giác phải đau buồn vì cái gì nữa, không có gì khiến t có thể gục ngã, bỏ cuộc. Nhờ m mà t mạnh mẽ hơn, dám đương đầu với mọi thứ hơn. Và m biết không, t đã thích m từ đó.

T thích m, thật ấy! T thích được ngồi nói chuyện cùng m, thích được nhìn m cười, thích được nghe m hát, thích được đi bộ cùng m, thích tất cả những thứ liên quan đến m. T luôn dành cho m sự ưu tiên hàng đầu trong danh sách công việc của t. Chỉ cần nghĩ đến m đã làm t thấy vui lắm rồi. 

Nhưng thích m đôi lúc cũng làm t buồn lắm. T buồn vì mảnh đất của t ở trong tim m quá nhỏ, nó nhỏ đến nỗi dù có cố gắng bằng mọi cách, t vẫn không thể xóa nhòa đi khoảng trống của người khác để lại trong tim m. T buồn vì thấy m buồn, t buồn vì thấy m khóc. Thậm chí, nhiều lúc sau khi đưa m về nhà, t phát điên lên vì cảm giác bất lực luôn hiện hữu trong t vì t không thể làm m nguôi đi nỗi buồn đó.

Lúc m nói m có người yêu rồi, t bất ngờ lắm, t vui cho m nhưng không biết là nên vui hay nên buồn cho t nữa. Có thể, trong một phút giây nào đó, t nghĩ giá như m chưa có người yêu, giá như t xuất hiện sớm một chút thì biết đâu t lại trở thành người yêu m. Thật may mắn vì cái điều điên rồ đó đã không xảy ra, không thể xảy ra, vì nếu nó xảy ra thì chắc chắn sẽ có một cái kết không có hậu khi t và m có quá nhiều điểm khác nhau mà nếu là bạn thì ổn, còn là người yêu thì thật chẳng ổn tẹo nào. Sau một khoảng thời gian dài, khi hai đứa ít gặp nhau hơn, t đã suy nghĩ kĩ hơn về tình cảm của mình. T nhận ra những cảm xúc của mình trước kia có phần nào đó ngộ nhận và cũng may vì t đã không làm gì đó để phải hối hận, để phải thấy tình cảm của t và m vỡ vụn như trong một câu chuyện tình cảm nào đó mà t chưa từng kể hết cho m. 

Giờ đây, t không còn nghĩ đến m nhiều như ngày xưa, không còn quan tâm tới m được như ngày xưa, tim t cũng không đập loạn nhịp như nó của ngày xưa nữa. T coi m là bạn thân giống cái cách m coi t là bạn thân từ ngày xưa tới giờ, t tin đó là cái kết mở có lợi cho cả t với m. T sẽ vẫn tìm đến m nói chuyện, vẫn đi ăn kem cùng m, vẫn vì m mà làm nhiều chuyện khác. 

Cuộc sống này luôn thay đổi, t với m không còn là hàng xóm của nhau nữa, có thể đến một lúc nào đó, hình ảnh của t trong m không còn rõ ràng nữa, có thể chỉ còn lại một bóng hình mờ ảo thì cái bóng hình đó vẫn đứng ở góc nhỏ đó để quan sát m, quan tâm đến m và ở bên m mỗi khi m cần.

Đừng vội quên t ấy!!!
___________________________________________

Giờ thì t đã bày tỏ được tình cảm của mình, m cũng đã được một người viết riêng cho, một người dành tình cảm kin kín cho. Nói chung là vui cả làng, đừng tị với t và Th nữa nhé.
T hi vọng m không mất thanh thản hay thấy lo khi đọc được những dòng này :P



23 June 2013

[Cafe thứ 7] Khi tôi là sinh viên năm nhất

Standard
Bài viết này là những quan điểm khi là sinh viên năm nhất của tôi sau mấy năm nhìn lại.

1. Chọn trường.

 Khi làm hồ sơ thi đại học, tôi đăng kí cùng ngành ở 2 trường khác nhau là Kinh tế quốc dân và Tài chính. Sau một chuỗi các kết quả không như ý muốn vào giai đoạn nước rút vào tháng 6 năm đó, tôi lựa chọn cho mình một phương án chắc chắn là thi vào Tài chính. Kết quả là tôi đã đậu. Khi nhận được giấy báo điểm, tôi nhận được ánh mắt ngưỡng mộ của rất nhiều các bạn bè, anh em trong xóm còn tôi chẳng lấy gì làm vui vẻ với số điểm của mình, tôi vui vẻ vì mình đã đỗ, vậy thôi. Một số người quen biết hỏi thăm "sao mày không thi vào KTQD?". Tôi biết, với số điểm đó tôi thừa vào KTQD, nhưng tôi cũng chỉ cười. Tôi biết, nếu tôi thi KTQD, tôi sẽ chịu áp lực kinh khủng hơn nhiều và số điểm tôi bị mất so với thực lực của tôi không phải chỉ là 1 điểm ở câu hình không gian nữa, có thể tôi sẽ chẳng thể làm được bài lượng giác và làm sai những bài khác giống như cái cách mà tôi đã được 5 điểm trong bài thi khảo sát cuối cùng trước khi tôi đi thi đại học vậy.

Thế là tôi vào trường Tài chính.



2. Chọn chuyên ngành.

Sau khi chắc suất cầm giấy báo đi nhập học. Trong hôm nhập học đó, tôi phải lựa chọn chuyên ngành. Ngành của tôi là cái ngành có nhiều chuyên ngành nhất trong trường, tôi lướt qua danh sách một lượt rồi tích ngay cái tên tôi cho là "hay nhất" - Tài chính doanh nghiệp. Sau đó, tôi được biết thêm rằng đó là một trong những chuyên ngành lấy cao điểm nhất trong trường tôi. Tất nhiên là tôi vẫn được nhận.

Khổ nỗi, khi chúng tôi ra trường, bằng của tất cả các bạn trong ngành tôi đều cũng chỉ ghi ngành "Tài chính - ngân hàng", và học lực lúc chúng tôi ra trường. Vậy tức là tất cả chúng tôi sẽ chỉ khác nhau cái kết quả mà chúng tôi cố gắng có được trong 4 năm trong trường chứ không phải là cái chúng tôi bắt đầu ra sao. Vậy điều gì đã khiến điểm vào các chuyên ngành của chúng tôi khác nhau thế?

Thứ nhất, đó là chất lượng đào tạo. Tuy nhiên, mỗi chuyên ngành của chúng tôi khác nhau có khoảng 10 tín chỉ, vậy thì lẽ ra điểm đầu vào phải không khác nhau là mấy. Nhất là sau này tôi mới biết rằng nhiều bạn chọn chuyên ngành mà không hề biết mình sẽ học cái gì. Thậm chí là học mấy năm rồi cũng chẳng biết mình đang học cái gì. Vậy không khác nào chúng tôi trả giá cao cho một ngôi nhà vì nghĩ rằng ngôi nhà đó chất lượng mặc dù chẳng biết nằm giữa những khối bê tông kia là thép hay tre nữa.

Sau khi học xong môn kinh tế vĩ mô, tôi biết được rằng tác động đến giá của một sản phẩm ngoại trừ bản thân giá trị của sản phẩm đó, còn có tác động rất lớn của quan hệ cung - cầu. Có một sự tương đồng giữa điểm đầu vào mỗi chuyên ngành và các quan hệ thị trường nếu coi một ghế ngồi trong giảng đường là sản phẩm, điểm đầu vào là giá cả và các sinh viên là khách hàng. Và tôi nhận thấy dường như giá của sản phẩm phụ thuộc nhiều vào tâm lí số đông, quan hệ cung cầu hơn là chất lượng thực tế mỗi chuyên ngành. Vậy là thay vì tự hào rằng mình đã được vào một chuyên ngành "hot" thì tôi cảm thấy mình đã bị mua đắt thì đúng hơn (tất nhiên, tôi có tiền và tôi có quyền). Sự thực điểm đầu vào chả nói lên cái gì cả, và đó là lần cuối cùng tôi quan tâm đến điểm đầu vào các chuyên ngành trong trường.

Sau này, khi nói chuyện với các em khóa dưới, tôi vẫn luôn nhắc lại là đừng bao giờ cảm thấy tự ti vì điểm đầu vào khoa mình thấp hoặc nó không bằng những khoa khác, một thằng giỏi ở khoa thấp điểm vẫn hơn đứt một thằng dốt ở khoa điểm đầu vào cao; dù sao điểm đầu ra vẫn quan trọng hơn điểm đầu vào, cốt là các em hiểu và yêu thích chuyên ngành của mình là được.Tôi cũng tư vấn cho các em chuẩn bị thi đại học là hãy tìm hiểu kĩ xem mình muốn làm gì, từ đó học ngành học nào và chọn trường nào đào tạo tốt về ngành học đó hơn là tham gia các cuộc đấu giá ngu ngốc khi chọn trường, chọn ngành và chẳng biết mình sắp được học cái gì, liệu mình có thích nó hay không. Tôi hoàn toàn không muốn những đứa em mình phải kêu trời kêu đất lên sau khi học một hai năm mới phát hiện mình không hợp, mình không thích cái mình từng thích chỉ vì thiếu tìm hiểu.

3. Chuyện trường lớp.




Nhiều người kêu trường mình hẻo lánh, sinh viên trường mình kém năng động, dốt tiếng Anh. Đó là những cái người ta khái quát được, khái quát phải đi từ cụ thể, cụ thể chính là mỗi cá nhân trong trường, không thể vì những suy nghĩ khái quát như trên mà nghĩ mình sẽ như thế được.

Bảo sinh viên mình kém năng động chứ tôi thấy trường mình, mà gần hơn là bạn bè tôi toàn những người năng động "vãi" ra ấy. Chả biết kém năng động kiểu gì mà bạn tôi có thằng lập và duy trì hoạt động của một hội đồng hương (có thể nói nằm trong top đầu trường Tài chính), đứa thì kinh doanh hết cái này cái kia, rồi chơi bời, giao lưu đủ các thể loại, nói chung chả kém gì ai cả. Dốt tiếng Anh kiểu gì mà có thằng ngồi dịch tiếng Anh như đúng rồi, đứa chém gió với khách nước ngoài như khách nước nhà. Bọn nó toàn A các học phần tiếng Anh mà gần như chẳng phải học gì nhiều. Tất nhiên, họ chỉ là số ít và tôi là người may mắn, nhưng có thể nói rằng sinh viên trường mình không kém năng động, không dốt tiếng Anh. Kém năng động hay dốt tiếng Anh là ở mỗi cá nhân của mình thôi. Sự thực mình kém, mình dốt đến nỗi không sửa được hay mình nghĩ rằng mình kém, mình dốt nên không phải sửa. Đó là một cái đáng để mỗi chúng ta phải nhìn thẳng.

Còn chuyện "hẻo lánh" với "buồn" thì tôi chẳng thấy đúng tẹo nào. Hẻo lánh với buồn làm sao mà tuần nào tôi cũng phải vào trường vài ba buổi và lần nào về cũng vui như ăn hội. "Hẻo lánh" hay "buồn" là do mỗi người thôi. Nếu trường mình có nằm ở giữa lòng Hà Nội mà sinh viên cứ học xong lại về nhà "on phây" (online Facebook) thì ở đâu mà chả "buồn", chả "chán". Ở nơi đâu thì nên thích ứng với nơi đấy. Nói thực là ở Tài chính còn vui chán, dịch vụ gì cũng có mà chủ yếu phục vụ sinh viên. Đường sá cũng khá là thoải mái cho sinh viên đi bộ chém gió. Chứ cứ trung tâm như trường Ngân hàng thì còn chán nữa, toàn shop quần áo đắt tiền thôi, chỗ chơi cho sinh viên có mấy đâu. Tôi từng ở xa trường hơn 2 năm, nhưng 2 năm đó không vui bằng trong trường 1 năm, một năm ở trường, đó mới thực sự là thời gian sinh viên.

4. Chuyện điểm số - công bằng.


Như ở một blog trước đây tôi đã nhắc đến điểm số này rồi, tôi không nói lại nữa. Tuy nhiên, khi hỏi điểm số của các sinh viên năm nhất thì đa phần đều kêu chán. Sinh viên kêu chán thì chắc chắn là do điểm số không được như mong muốn. Mà các nguyên nhân khiến điểm số của các em chưa được như mong muốn là: lười, chưa thích nghi được cách học mới hay do xui xẻo, đề khó,... Nói chung có hàng tá lí do để điểm kém, cũng có hàng tá lí do tương ứng để đứa kia điểm cao hơn mình mặc dù nó dốt hơn mình. Nhưng tôi phát hiện ra rằng điều đó chả có gì quan trọng. Học đại học khác hoàn toàn với học cấp 3. Nếu như học cấp 3, bạn bị hổng một giai đoạn nào đó thì các giai đoạn sau bạn cứ xác định, còn đại học thì khác. Mỗi giai đoạn là một chặng đường mới, một sự khởi đầu mới đòi hỏi người ta phải cố gắng hết mình nếu không muốn hụt hơi và hối tiếc. Người đạt điểm cao giai đoạn này không có nghĩa sẽ đạt điểm cao ở giai đoạn sau, người học dốt các môn này không đồng nghĩa với việc các môn sau cũng thế. Cố gắng, cố gắng là từ mà tôi tự nhắc mình và nhắc những người đi sau mình. Mặc dù sự cố gắng không phải lúc nào cũng đem lại kết quả, nhưng một khi chán nản, ngừng cố gắng tức là bạn đã lao đầu xuống một cái dốc thẳng đứng với một chiếc Ferrari 458 Spider, tất nhiên, đừng nghĩ đến chuyện leo lên.

5. Chuyện câu lạc bộ.


Khi tôi vào trường, tôi được một số anh chị kể lại về những câu lạc bộ nào là "hoạt động chán", "chỉ được thời gian đầu", "tiêu cực lắm",... làm đến tận cuối năm 2 tôi mới tham gia một câu lạc bộ, và cũng chẳng tham gia được lâu nữa. Về sau, tôi phát hiện ra rằng đó là một sai lầm. 

Sai lầm thứ nhất là tham gia lâu dài trong một câu lạc bộ nào đó sẽ giúp tôi tích lũy được không ít kinh nghiệm, mở rộng quan hệ và cũng quan trọng không kém là có cái để ghi vào CV khi đi xin việc cho đỡ trống.

Thứ hai, trưởng các câu lạc bộ chủ yếu là các sinh viên, thường là năm 3 hoặc đôi khi là đầu năm 4. Họ cũng từ mình mà ra, vậy nên việc tham gia vào câu lạc bộ và làm nó sôi động lên cũng không phải là cái gì quá khó khăn nếu bạn có đầu óc và có khả năng làm việc. Còn nếu bạn không có khả năng và đầu óc của bạn cũng không thực sự tốt thì cũng đừng đổ lỗi hay ca thán người khác làm gì. Học tập được họ xong cái đã.

Thứ ba, tiêu cực là chuyện bình thường. Tiêu cực có mặt ở khắp mọi nơi, mọi ngóc ngách của xã hội mà nếu muốn có một chỗ không có tiêu cực thì chắc chỉ có thể ở trong quan tài - nơi chỉ có một mình bạn mà thôi. Vậy nên thay vì chống đối nó (vì chống cũng chẳng được), hãy chấp nhận nó như là một lẽ thường của cuộc sống. Được thì mừng mà trượt thì để mừng sau, chẳng có gì để hối tiếc cả.

Mặc dù các câu lạc bộ còn nhiều điểm tối, nhưng khi là sinh viên, hãy chọn và tham gia hết mình trong một câu lạc bộ nào đó.

6. Chuyện bạn bè.



Người ta bảo bạn bè ở trường đại học không thân được như cấp 3, bạn bè đại học thực dụng, tính toán, blabla các kiểu. Nói chung là chán. Tôi cũng từng mang tư tưởng này nhưng sau này, khi sắp ra trường tôi mới phát hiện mình đã nhầm. Tôi luôn muốn hỏi lại những người kêu chán rằng "các bạn đã thực sự sống theo đúng nghĩa bạn bè chưa hay mang tư tưởng bạn bè chỉ lợi dụng nhau nên mình cũng sống như thế?" Trước khi muốn người khác làm gì cho mình, bản thân mình phải làm được điều đó trước. Khi bạn đối tốt với 10 người, tôi không chắc 10 người ấy sẽ đối tốt lại hết với bạn, nhưng sẽ có những bạn sẵn sàng đối tốt với bạn gấp 10 lần bạn đối tốt với họ. Tôi nhận ra điều này khi tôi phát hiện ra có một số người sẵn sàng làm rất nhiều việc cho tôi chỉ đơn giản vì tôi đã hết mình vì họ trước (mặc dù tôi không nhớ là mình đã làm những gì). Thậm chí có bạn còn chẳng ngại ngần gì nói với bạn cấp 3 của bạn ấy rằng tôi là thằng bạn thân nhất của nó, mặc dù chúng tôi lâu lâu chẳng hỏi thăm nhau và hôm đó tôi cũng chẳng có chuyện gì đáng để nhắc đến cả (như là tôi trúng gió và đang nằm trong viện chẳng hạn). Thực sự những lúc đó rất sướng. Nếu chỉ tính bạn bè đại học thôi, thì tôi cũng đủ bạn để thực hiện các buổi cà phê một mình, hai mình và nhiều mình rồi. Hạnh phúc trong chuyện bạn bè chỉ có thế (sẽ nói về hạnh phúc ở một blog nào đó sau).

 Cái quan trọng không phải bạn bè có thể ở bên nhau bao lâu mà là tình cảm dành cho nhau thế nào. Hãy hết mình vì bạn bè trước.

7. Chuyện yêu đương.

Đừng vội vã, đừng ngộ nhận, đừng cả nể, đừng thương hại với tình yêu.

Thay cho lời kết

Trường cấp 3 cho ta sống trong một lâu đài nguy nga, tráng lệ và bảo ta yêu cuộc sống này.
Trường đại học cho ta sống trong một lâu đài cũ nát, một bầu trời xám xịt và để ta tự hét lên: "Ta yêu cuộc sống này".

15 June 2013

[Cafe thứ 7] Làm gì khi mình giỏi

Standard
Làm gì khi mình giỏi? Trước tiên, bạn phải hiểu cái “giỏi” mà tôi muốn nói đến là như thế nào. Giỏi có thể là biết nhiều hơn, biết “chất” hơn, làm tốt hơn, kinh nghiệm hơn, hay là tự nghĩ rằng mình hơn. Nói chung, bạn cứ hiểu “giỏi” là hơn là được.

Thứ hai, tôi định dùng cách so sánh giỏi – chưa giỏi vì sự thực chẳng ai dốt cả, chẳng qua chưa giỏi thôi. Nhưng đó không phải là phong cách của tôi, tôi muốn nói quá lên một tí, tạo hiệu ứng truyền thông ấy mà. Các bạn hãy hiểu “dốt” theo nghĩa nhẹ nhàng thui nhé, thật nhẹ nhàng thôi. Tức là chưa giỏi ấy.

Thứ ba, tôi phải khẳng định rằng tôi  là một thằng dốt, hay chí ít là không giỏi ở mọi lĩnh vực và với tất cả mọi người. Dù sao thì đánh giá giỏi – dốt với một người cũng chỉ mang tính chất tương đối ở từng mặt của cuộc sống và trong từng hoàn cảnh nhất định. Giả sử thế này, khi nói về kiến thức về mạng Internet, khi tôi ngồi với một thằng bạn của tôi, nó học Aptect, làm chủ của một vài trang web, một vài site phim và nhận lương vài triệu một tháng thì tôi chỉ là một gã học nghề về Internet (và phải rất lâu nữa – nếu không muốn nói là không bao giờ học được); nhưng khi ngồi với một cô bạn không biết đến việc sử dụng email như thế nào thì việc tôi lập và sử dụng một tài khoản Gmail đã là giỏi lắm rồi (thực tế thì tôi không có cô bạn nào như thế, chỉ là giả sử thôi). Tất nhiên cũng có những lĩnh vực tôi dốt hoàn toàn, ví như là tôi đã không thể nhớ nổi câu chào buổi sáng trong tiếng Nhật đọc như nào dù hôm bạn tôi bay sang Nhật, bạn ấy đã nhắc đi nhắc lại cho tôi mấy lần. Và vì là một thằng dốt nên tôi hiểu rất rõ cảm giác phải đứng trước thằng giỏi là như thế nào. Thực sự thì không phải kem ở đâu cũng ngon như nhau và ai cũng thích ăn kem, tương tự không phải người giỏi nào cũng luôn được quý.

BẠN GIỎI CHỨ?

Giỏi và dốt chỉ mang tính chất tương đối, nên trước khi đọc tiếp, bạn hãy tự đặt mình vào một hoàn cảnh nhất định, một lĩnh vực nhất định và với một người … bất định (tốt hơn hết là bạn tự tưởng tượng ra một nhân vật nào đó, tôi không muốn ai mang trong mình những suy nghĩ kiểu như “mình giỏi hơn thằng A cơ mà” khi đọc một bài vớ vẩn của một thằng ngớ ngẩn nào đó trên mạng (tôi đấy); như thế là không nên). 

Được rồi, bây giờ bạn đã có hoàn cảnh rồi, giờ tự hỏi mình xem “mình có giỏi không?”. Một số bạn trả lời “không”, số khác trả lời “có”. Những bạn trả lời “không” có hai trường hợp. Trường hợp một là “không” thật. Bạn đang tưởng tượng là mình sắp nói chuyện về điểm toán lẹt đẹt của mình với một thằng luôn đạt điểm 10 trong các bài kiểm tra trên lớp và được giải ở các cuộc thi cấp thành phố, quốc gia? Quên nó đi, bạn đang là người giỏi cơ mà, bạn phải giỏi thì bạn mới đọc bài này của tôi chứ! Tưởng tượng lại nhé. Trường hợp hai là các bạn khiêm tốn. Bạn luôn đạt điểm 9-10 và cho rằng mình toàn gặp may. Thôi nào, bạn giỏi thật ấy, cứ nghĩ thế đi nhé và đọc tiếp nào. (Các bạn trả lời “có” chắc tôi không phải nói thêm nữa, bạn đã rất tự tin. Tôi hi vọng khi bạn nghĩ “có”, bạn không thấy lương tâm cắn rứt gì, vì nếu cắn rứt thì thực lòng bạn vẫn nghĩ là “không”. Tôi hơi buồn đấy).

GIỎI THÌ LÀM GÌ?

Một số người kể với tôi rằng họ có những người bạn, khi họ học bình thường thì người bạn kia thật dễ thương và khi họ bắt đầu học khá thì người bạn kia lại như xa lạ. Người bạn đó bắt đầu ghen ghét, đố kị hay gì đó đại loại thế và sau một thời gian thì họ không còn là bạn thân, thậm chí còn chẳng là bè nữa chứ đừng nói là bạn. Người kể tôi nghe thì “không tiếc những người bạn như thế”, còn bạn của họ thì chắc cũng chẳng tiếc gì. Ô, vậy thì mọi chuyện chẳng hóa ra là chẳng có gì phải bàn à, dù sao thì cả hai đều không cần nhau cơ mà? Đừng đùa như thế, mặc dù ta có thể vẫn sống được khi không có người này, không có người kia. Nhưng không ai muốn mất đi những người bạn cả.

Ban đầu thì tôi nghĩ rằng những người kia thật đáng ghét. Bạn bè kiểu gì mà thấy bạn mình giỏi lại ghen ghét, đố kị và không khéo là thù địch như thế. Tuy nhiên, sau một thời gian quan sát, trải nghiệm, tôi thấy rằng không hẳn lỗi thuộc về những người bạn-của-người-giỏi mà đôi lúc nó xuất phát từ chính những người giỏi, có điều họ không nhận ra mà thôi. Và khi bạn đã bắt đầu giỏi rồi thì bạn hãy thử nghĩ xem mình có bao giờ mất những người bạn vì phạm phải những sai lầm được kể ra sau đây hay không nhá.

Tình huống 1: Bạn được khen.

Chà, bạn vừa đứng lên thuyết trình trước vài trăm người trong hội trường về một vấn đề nào đó một cách rõ ràng, thuyết phục, hấp dẫn và sau khi bạn bước vào sau cánh gà, ngồi xuống ghế dưới khán đài, người bạn thân ngồi bên cạnh của bạn khen:
- bạn làm tốt lắm
và bạn khiêm tốn
- Không, tớ ấp úng lắm
- Bạn ấp úng đâu, trôi chảy lắm mà
- Bộ quần áo tớ mặc trông buồn cười nữa chứ
- Buồn cười đâu, đẹp mà
- Tớ nói bé quá thì phải
- …
Và thế là trong khi trong đầu bạn đang sung sướng vì những câu khen và nghĩ rằng mình đang khiêm tốn nữa thì trong đầu của người bạn kia sẽ là “làm thế nào để kết thúc câu chuyện chết tiệt này đây?” hoặc là “tôi thề sẽ không bao giờ khen gã này nữa”. Và lần sau, khi bạn có những bài thuyết trình tốt hơn, nhưng anh bạn của bạn lại không khen bạn nữa, anh ta coi đó là điều bình thường và chẳng có gì đáng để khen cả thậm chí là muốn lảng tránh, không muốn nói về chuyện đó. Một lần như vậy, vài lần như vậy bạn sẽ nghĩ rằng “thằng cha đó chắc đang đố kị với mình vì gã không làm được” và thế là tình bạn tan rã. Nghĩ lại xem nào, thực chất đâu phải như vậy đâu.

Bạn nghĩ mình khiêm tốn? Sự thực, người ta chỉ có thể khiêm tốn được khi người ta thấy mình có cái gì đó đáng để khiêm tốn. Nếu bạn coi việc đứng lên thuyết trình thành công trước mọi người là một điều bình thường thì không nên khiêm tốn về nó, càng không nên khoe khoang, phóng đại gì về nó. Nữa là, chúng ta luôn mong muốn mình thành công vậy nên không có lí do gì phải lảng tránh sự thành công của mình, cũng chẳng có lí do gì phải phủ nhận lời khen mà mình xứng đáng được nhận. Một câu trả lời khôn ngoan và đơn giản là “cảm ơn” hoặc có thể là “bình thường ấy mà” và nói sang chuyện khác.

Tình huống 2: Bạn gặp “tai nạn”.

Kể cả bạn có là bậc thầy của một lĩnh vực nào đó thì việc gặp tai nạn ngay trong lĩnh vực tủ của mình cũng là điều bình thường. Một người giỏi xoay xở cũng có thể có những tình huống xử lí “ngớ ngẩn” hoặc tự đưa mình vào thế khó, một người học giỏi cũng có thể gặp những điểm kém, đó là điều bình thường. Tất nhiên, nhìn ở góc nhìn thứ 3 thì đó là điều bình thường, còn khi chuyển sang góc nhìn thứ nhất (bản thân bạn là người gặp tai nạn) thì việc đó có vẻ chả bình thường tẹo nào, và bạn muốn kêu. Cũng tất nhiên, chẳng ai có quyền cấm bạn kêu, vấn đề là phải kêu đúng lúc, đúng chỗ.

Đúng lúc thì hiển nhiên rồi, bạn không thể kêu về lần bạn bị cô giáo nhắc nhở của mình khi nó đã xảy ra được mấy tuần và trong mấy tuần ấy, cô giáo vẫn khen bạn suốt được rồi. Bạn cũng không thể kêu vì một bữa ăn chả ra gì mặc dù bình thường bạn nấu ăn rất giỏi vào 12 giờ đêm được, trừ khi bạn muốn tra tấn những người nghe bạn. Bạn càng không thể kêu vì mấy tai nạn của mình trước một bạn mà có người thân đang bị tai nạn thực sự và đang nằm trong bệnh viện. Không thể ích kỉ như thế, người khác có thể cần được “kêu” hơn bạn.

Đúng chỗ, ý tôi là đúng người ấy. Nếu bạn thường xuyên được 8, 9 và hôm nay bạn bất ngờ bị điểm 6 thì cũng đừng kêu trước mặt tôi – thằng suốt ngay ăn 6 và hôm nay chả biết có phải sáng rời khỏi giường bằng cả thân hay không mà hôm nay được điểm 7. Lúc đó, trong đầu tôi hoặc sẽ là sự thương hại hoặc tôi sẽ coi đó là một sự xỉ nhục. Đừng tưởng tôi đang nói đùa, nó chẳng khác nào sự xỉ nhục đâu. Tốt hơn hết là bạn nên tìm những người cùng hay được 8-9 như mình để kêu ca và chấp nhận nén nỗi buồn của mình xuống khi gặp những người 6-7. Có lẽ vì lí do này, những người giỏi thường hay chơi với nhau.

Tình huống 3: Bạn được (bị) nhờ vả.

Do cũng biết múa máy tí trên máy tính nên tôi được khá nhiều bạn nhờ xem hộ cái máy tính của họ. Thường thì tôi sẽ luôn vui vẻ nhận lời, vì được chém gió, được khoe khoang tí thì ai mà chả sướng. 

Nhưng không phải lúc nào tôi cũng có thời gian và có tâm lí để chém gió với cả khoe khoang, và vấn đề là phải từ chối sao cho khéo. Thường thì tôi sẽ nói thẳng lí do từ chối của mình thôi vì tôi chả có gì phải giấu cả. Nhưng nếu có lí do mà bạn không muốn nói và đơn giản là không muốn giúp thì bất đắc dĩ phải tìm một lí do nào đó để nói vậy. Nhưng đừng bao giờ sử dụng nó quá nhiều lần và cũng đừng từ chối quá nhiều. Có lẽ đến lần thứ 3, nếu không muốn mất đi tình cảm này thì bạn nên cố mà giúp, giúp ít giúp nhiều không quan trọng bằng việc bạn đã cố gắng bao nhiêu. Chẳng ai có thể trách bạn nếu bạn đã cố gắng cả. Còn với những người bạn ghét thì sao? Tôi luôn trả lời “không” với những người tôi ghét ra mặt, còn những người tôi ghét trong lòng thì… Mà thôi, ca này khó lắm, các bạn tự tìm cách nhé .

Tình huống 4: Khi ngồi chém gió:

Khi bạn và ai đó ngồi nói chuyện (ngồi nói chuyện chứ không phải nói với nhau vài câu rồi thôi nhá) thì cũng phải có chuyện gì đó để nói. Nếu bạn thực sự tốt về một cái gì đó thì thường bạn dễ nói về điều đó hơn. Nhưng cũng cần phải chú ý xem đối phương có muốn nghe không. Nhiều khi, mặc dù đã tỏ thái độ rất rõ ràng nhưng tôi vẫn phải nghe những lời ca tụng quá lố về một công ty nào đó hoặc về một nhân vật nào đó mà tôi chẳng quan tâm, và thế là, các bạn biết rồi ấy, “tôi buồn đi tè, tôi phát hiện mình có việc bận hoặc là tôi để quên quần nhà cô bạn gái” (cafe thứ 7 số 1). 
Nếu đối phương không muốn nghe thì hãy chịu khó nói chuyện khác. Còn nếu đối phương muốn nghe thì cũng chớ có khoe khoang hay phóng đại gì, hãy nói chuyện như thể nói chuyện với những người giống bạn vậy, nhưng với một cách dễ hiểu nhất có thể. Được chia sẻ và được người khác chia sẻ đều rất sướng, hãy để cả hai cùng được sướng.

Mặc dù tôi là thằng dốt nhưng tôi lại quen được rất nhiều người giỏi, thậm chí có một vài người trong đó là bạn bè của tôi và thật tuyệt vời là họ chưa bao giờ làm tôi cảm thấy khó chịu cả. Tôi lấy làm hạnh phúc vì điều đó. 

Liệu có bạn hỏi tại sao một thằng dốt như tôi lại chơi được với các bạn giỏi trong khi tôi viết ở trên là những người giỏi thường chơi với nhau không nhỉ? Thực ra bạn như thế nào không quan trọng bằng việc bạn thể hiện để người khác nghĩ bạn như thế nào. Tôi thông minh mà, hehe.

À, nói lại chút, thông minh chỉ giúp bạn xử lí tình huống tốt hơn, học hỏi nhanh hơn chứ không đảm bảo bạn sẽ giỏi nhé. (Nói lại ở cafe thứ7 số 3 ấy)


08 June 2013

Chuyện tuần qua (3/6-8/6)

Standard
Đôi khi ta mong chờ một phép lạ nào đó sẽ đến với mình, một phép lạ nào đó sẽ khiến mình thay đổi, một phép lạ nào đó có thể giúp ta tự cho phép mình được buông xuôi tất cả để bắt đầu cuộc sống mới. Tiếc là cuộc sống không phải truyện cổ tích, cái phép lạ đó sẽ chẳng bao giờ đến, ta lại phải cố gắng cho cuộc sống hiện tại của chính mình.

Ngày mai, ta sẽ xả hơi cùng anh em lâu lắm rồi không cùng xả để tuần tới ta phải chiến đấu hết sức mình.
Không được nản, không được bỏ cuộc, không được hết hi vọng dù đó chỉ là một hi vọng mong manh!

Hi vọng và thất vọng, đó là những gì đã diễn ra trong tuần qua. Lần lượt từng người được lên danh sách, cũng lần lượt từng người bị gạch phải danh sách. Thẳng tay và không một chút hi vọng.

Ta đã cố gắng hết sức, nhưng đôi lúc ta tự hỏi mình: Liệu ta đã cố gắng đúng hướng hay chưa? Ta không biết. Ta như con dê lạc mất đường, đồng rộng mênh mông nhưng không một lối, tất cả xung quanh ta chỉ toàn là cỏ, xanh hay vàng ta cũng chẳng nhận ra được nữa. Đôi lúc, ta tự cho mình thời gian, ta tự cho mình cơ hội "rồi ngày mai sẽ khác", nhưng sự kiên nhẫn người khác dành cho ta thì có hạn. Nó không ít như nước trên xa mạc nhưng chắc chắn cũng không nhiều như sao trên trời.

Những ngày cuối tuần có nhiều biến động. Một cuộc điện thoại từ nhà lên mang cho ta chút hi vọng nhưng một cuộc điện thoại từ nhà khác lại lấy mất hi vọng của ta. Nhưng không sao, dù gì ta cũng đã chuẩn bị trước. Ta không sợ, ta sẽ đối mặt mọi thứ.

Tình cảm và công việc, cả hai thứ đang được đặt trong một bức tranh xám ngắt, ta mệt, ta mỏi, nhưng ta không dám kêu, ta không được phép kêu. Nếu chỉ một trong hai có chuyện, hẳn ta sẽ giải quyết được, ta rất giỏi trong các vụ solo. Nhưng cả hai cái đều đánh ta, ta phải chạy đường nào cho thoát, chả lẽ lại buông xuôi tất cả. Không, ta sẽ không buông xuôi cái nào hết.

Ta sẽ chiến đấu hết sức mình, vì ta chính là một chiến binh quả cảm. Ta tin như thế.

08/06/2013

Standard
Lại một lần nữa anh lỡ lời, lại một lần nữa anh sai.

Anh biết em rất dễ bị tổn thương, rất hay suy nghĩ, ấy vậy mà anh lại nói những lời đó. Lẽ ra sau một lần sai, anh phải rút kinh nghiệm mới đúng.

Hôm đó, không hiểu sao câu chuyện giữa anh và em lại đi vào ngõ cụt. Anh đã không biết nói gì nữa, không muốn giữa anh và em có những khoảng chết nên anh đã kết thúc cuộc nói chuyện với em. Tiếc rằng câu của anh đã khiến em cảm thấy hụt hẫng. Thực tình anh không hề muốn như vậy, anh cũng chỉ vì bộc phát nói ra thui, không có ý gì cả. Đó chỉ là một câu nói có tính chất bông đùa chút thôi mà, chứ có phải anh hoàn toàn không muốn nói chuyện với em nữa đâu. Nếu không muốn nói chuyện với em, sao anh lại chủ động gọi em mỗi khi thấy em online làm gì, anh gọi em vào trường chém gió với anh làm gì?

Thú thực là mấy hôm nay, nhiều lúc anh cũng nghĩ rằng mặc kệ em đi, không quan tâm nữa. Nếu những điều anh đã làm cho em không đủ để anh có được một cơ hội giải thích, một cơ hội nói chuyện thẳng thắn với em để giải quyết mấy chuyện "ngớ ngẩn" này thì anh cũng không biết phải làm gì thêm nữa. Em biết không, anh đã từng nghĩ và nói rất nhiều đến cái điều "nếu bạn bè mà không chịu hiểu cho nhau thì thôi, bỏ đi cũng đáng". Anh cũng định ích kỉ một chút, chiều em, không làm phiền em nữa để rồi em sẽ phải chủ động nói chuyện lại cho anh, nếu em không chủ động thì thôi, coi như anh em mình không có duyên vậy. Bớt đi một mối quan hệ, anh cũng sẽ buồn thật ấy, nhưng anh cũng sớm vượt qua thôi. Em biết thừa anh máu lạnh đến mức nào, anh sẽ làm quen với những người con gái khác, nếu không làm quen với người con gái nào thì anh cũng sẽ có những sự quan tâm khác, bớt đi một mối quan hệ tình cảm chưa bao giờ là ác mộng với anh cả. Ngược lại, em cũng thế, bớt đi một người như anh cũng không có gì là quá đáng kể khi xung quanh em còn có rất nhiều các chàng trai khác để ý, rất nhiều các chàng trai khác quan tâm và việc một người không còn quan tâm đến em nữa cũng quá bình thường với em rồi.
Nhưng cuối cùng, anh đã không làm được.

Mặc dù chưa bao giờ em nói cho anh biết anh ở đâu trong em, nhưng anh tin em dành cho anh không ít tình cảm. Anh có thể không phải là người quan trọng nhất, nhưng chắc chắn mất anh cũng là điều mà em không hề muốn. Phải thế không em?

Bây giờ, em đang trong giai đoạn ôn thi, anh không muốn chuyện của anh làm em phân tâm. Anh mong em ôn tốt, thi cực kì tốt. Chuyện của anh và em hãy để sau khi em thi xong, chúng ta cùng giải quyết. Anh hi vọng lúc đó không quá muộn. Bây giờ, anh không làm phiền em nữa, anh sẽ chỉ lặng lẽ đứng sau lưng em.

Tạm biệt em!

05 June 2013

Kinh nghiệm ôn thi đại học - Hãy đặt mục tiêu

Standard


Hôm nay là ngày 4/6, còn đúng 1 tháng nữa là các sĩ tử dự thi khối A sẽ phải thi những môn thi đầu tiên. Nhưng theo kinh nghiệm của t thì từ ngày 1/7, các bạn sẽ chẳng có tâm trí đâu để mà học nữa. Do đó thực tế các bạn chỉ còn 26 ngày để học. Đây là giai đoạn nước rút quan trọng quyết định rất nhiều đến tâm lý và khả năng làm bài của các bạn trong những phút thi chính thức. Vậy nên, trong giai đoạn này cần phải chuẩn bị một lượng kiến thức tốt nhất có thể, đồng thời vẫn phải giữ được sức khỏe và tinh thần. Sau đây là một số kinh nghiệm cá nhân thôi, các sĩ tử có thể tham khảo và các bạn đã thi qua rồi thì góp ý.
Hãy đặt mục tiêu!

Tại sao phải đặt mục tiêu?

Hầu như tất cả mọi người đi thi đại học đều mong muốn mình đạt điểm cao nhất có thể, nhưng chẳng ai xác định rõ đâu là điểm mình có thể và đâu cần đạt đến cả. Đây là một sai lầm khá lớn.

Thứ nhất, nếu không biết đâu là mục tiêu, bạn rất dễ bị đánh mất tâm lí trong trường hợp hôm đó bạn gặp may mắn nhưng bạn không tận dụng được. Giả sử nhá, thi xong môn toán bạn áng chừng mình được 8 điểm trong khi thực tế, nếu bình thường bạn hoàn toàn có thể được 9. Nếu bạn không đặt trước mục tiêu cho mình, có thể bạn sẽ buồn và mang nặng tâm lí những môn sau. Nhưng nếu bạn chỉ đặt mục tiêu là 8 và hoàn thành tốt 2 môn sau thì ok rồi, chẳng có gì đáng lo cả.

Thứ hai, cách học của người có mục tiêu 7 điểm sẽ khác với người có mục tiêu 9 điểm. Học chắc 100% của 70% kiến thức và học chắc 70% của 100 kiến thức đều có thể sẽ giúp bạn có được 7 điểm nhưng theo phương án 1 sẽ có rủi ro thấp hơn và đáng lựa chọn hơn, điều gì xảy ra nếu hôm thi đa phần bài thi đều nằm trong 30% kiến thức mỗi phần mà bạn không chắc? Mà không, chỉ cần một vài ý đầu rơi vào đúng phần bạn không học thôi là đã đủ tệ hại lắm rồi. Vậy làm thế nào để học được theo cách 1? Hãy đặt mục tiêu và thực hiện nó.

Đặt mục tiêu như thế nào?

Việc đặt mục tiêu còn phụ thuộc vào khả năng hiện tại và trường sẽ dự thi của mỗi người. Mục tiêu không nên cao quá, cũng không nên thấp quá. Mục tiêu cao quá dễ làm bạn nản, đặt mục tiêu thấp quá dễ khiến bạn chủ quan. Điểm hiện tại của bạn càng thấp thì càng có cơ sở để bạn đặt mục tiêu cách xa hơn một tí. Dù sao thì để tăng từ 3 điểm lên 6 điểm vẫn dễ hơn là từ 6 điểm lên 9 điểm. Hãy nhớ, thà đặt mục tiêu 2 điểm nhưng chỉ tăng thêm có 1 điểm rưỡi còn hơn đặt mục tiêu 1 điểm và tăng lên đúng số đó. Và hãy nhớ, mục tiêu của bạn phải đảm bảo bạn có khả năng có một suất học ở trong trường đại học mà mình đăng kí.

Cách thực hiện mục tiêu.

Nếu mục tiêu của bạn là 7 điểm, hãy tìm ra 7 điểm mình có thể làm trọn vẹn nhất. Với các môn như Toán, Lý, Hóa, Sinh (các môn còn lại thì t không rõ do t không thi) thì đều có thang điểm riêng cho mỗi phần. Vậy nên hãy tìm kiếm những phần mà bạn cảm thấy mình dễ nhớ, dễ làm nhất để học thật chắc. Phải chắc chắn được đến 90% điểm 7 đó nếu bạn đã đặt ra mục tiêu.

Nhưng đừng có chỉ học 7 điểm đó. Biết đâu, trong một ngày may mắn, cái phần bạn cảm thấy đáng sợ nhất lại dễ dàng hơn bạn tưởng thì sao? Phải có sự chuẩn bị để đón nhận sự may mắn chứ. Hãy học 3 điểm còn lại, nhưng học đủ để giải những bài tập cơ bản thôi, 7 điểm mục tiêu vẫn là quan trọng nhất.

Ôn thi sao cho hiệu quả.

Theo t thì cái quan trọng không phải bạn học ở những đâu, học bao lâu mà là học như thế nào. Học tập là một quá trình lâu dài, không thể ngày một ngày hai mà học hết được. Các bạn ở các tỉnh không tổ chức thi, việc lên các thành phố lớn như Hà Nội hay Hồ Chí Minh để ôn thi là không cần thiết, thậm chí phản tác dụng vì “nóng quá sao mà học!”, “đông quá sao mà học!”,... Mà dù bạn có học ngược học xuôi mà không tự học thì cũng vứt. Theo t, chỉ cần học 1 người có khả năng hệ thống kiến thức cho bạn (trước kia t chọn chính các thầy cô giáo dạy cấp 3 của mình và không học thêm ngoài ở đâu cả), còn đâu là tự học, thế là đủ. Chỉ có tự học thì bạn mới nhớ và ngồi vững được trong phòng thi khi tâm lí đang đè nặng.

Phía trên là kinh nghiệm chung chung thôi. Kinh nghiệm học riêng từng môn thì các bạn có thể tham khảo ở link ở dưới. Mặc dù cũ nhưng cũng không phải là không có giá trị.

Chúc các sĩ tử chuẩn bị nền tảng kiến thức tốt để bao giờ đọc blog t viết về việc chuẩn bị tâm lí đi thi tốt sau :P