27 July 2013

[Cafe thứ 7] Tài chính đang mất giá?

Standard


Mấy ngày nay thấy trên các trang trên Facebook của sinh viên Tài chính như HVTC confession, nhóm Học viện Tài chính,... mọi người kêu ca khá nhiều về việc điểm chuẩn của trường năm nay có thể sẽ thấp hơn năm ngoái trong khi các trường khác điểm chuẩn có thể tăng. Và thế là mọi người đặt ra các câu hỏi: "Liệu có phải Tài chính đang mất giá?" rồi sau đó đổ ụp hết lên đầu các em K51 - tân sinh viên của trường - là thi đạt điểm thấp làm trường mất danh tiếng, làm các anh chị khó xin việc, là bla...bla... hàng tỉ cái tội khác. 
__________________________________________


Gửi các bạn "đàn anh", "đàn chị" đang đổ hết tội lỗi lên đầu các "đàn em" ở trên.

"Giá" là cái gì? Danh tiếng của một trường được xây dựng từ cái gì?

Thử hỏi trường đại học đào tạo các bạn ra để làm cái gì? Để chuẩn bị cho các bạn một nền tảng kiến thức, để phục vụ nhu cầu xã hội, để làm những công việc mà xã hội yêu cầu còn nhìn ở góc độ của các bạn là để các bạn có một công việc như ý. Vậy nhà tuyển dụng, ông chủ của bạn đánh giá bạn (mà khái quát lên là đánh giá chất lượng đào tạo của ngôi trường bạn từng theo học) dựa trên cái gì? Về điểm đầu vào khi các bạn thi học à? Nếu vậy thì tốt quá, bạn hãy giới thiệu ông chủ của bạn cho tôi, tôi sẽ xin vào đó làm. Nhưng không, nhà tuyển dụng, ông chủ sẽ đánh giá bạn dựa trên năng lực của bạn, kiến thức của bạn, những cái bạn có được sau khi rời ghế nhà trường ra cơ. Nói cách khác, xã hội đánh giá cái trường bạn đang học theo cái sản phẩm đầu ra chứ cái nguyên liệu đầu vào không bao giờ là mối quan tâm đầu tiên khi đánh giá về "danh tiếng" trường bạn cả.

Một đầu vào trước không thể đảm bảo một đầu ra tốt và ngược lại. 

Thi đại học là bước tuyển chọn những con người có khả năng học hỏi tốt nhất để vào trường đại học. Nó giống như là việc lựa chọn những cây giống tốt nhất từ bầu để đem ra đất trồng vậy. Nhưng hãy nhớ rằng việc chọn lọc này chỉ mang tính tương đối, không phải cây nào trong bầu tốt thì đem ra trồng cũng sẽ tốt. Điều kiện phát triển ở bầu đất và ở đất trồng là hoàn toàn khác nhau. Cây nào thích nghi nhanh thì tốt, cây nào thích nghi chậm thì kém, một số cây không thích nghi được thì chết. Đây là điều hiển nhiên, chẳng thế mà nhiều người phải rời trường ngay sau năm đầu trong khi điểm đầu vào rõ cao, còn một số người khác lại liên tục giành học bổng dù điểm đầu vào cũng chỉ trên chuẩn một chút. Sự khác nhau không đến từ điểm đầu vào, vì thế mà đừng có chê những người điểm vào thấp hơn bạn, nhiều người trong đó tài năng hơn bạn tưởng ấy!

Nhưng các nhà tuyển dụng có nhìn vào điểm chuẩn của một trường đại học để đánh giá về nó không? Xin thưa là có thể có. Điểm chuẩn Học viện Tài chính (nếu) giảm so với các trường khác thì chứng tỏ uy tín của trường Tài chính đang giảm đi không? Cũng có đấy. Bởi vì phải có một lí do nào đấy thì điểm chuẩn của một trường lại thấp đi so với các trường khác cùng ngành đào tạo chứ. Nhưng hãy nhớ rằng việc điểm chuẩn giảm cũng chỉ là kết quả, là biểu hiện của việc uy tín trường mình đã giảm thôi. Nó cũng giống như việc bạn bị thương hàn. Một trong các triệu chứng của thương hàn là sốt, nhưng bạn không thể chữa thương hàn bằng cách uống thuốc hạ sốt được. Bạn sẽ phải uống một đống kháng sinh theo chỉ định của bác sĩ. Hãy nhớ rằng, chữa bệnh người ta chữa ở nguyên nhân chứ không ai đi chữa triệu chứng cả.

Tôi nói việc điểm chuẩn của trường có thể giảm cũng chỉ là kết quả, là triệu chứng của việc trường mình bị giảm uy tín, bị "mất giá" không phải là tôi không có lí do của riêng mình. Các em K51 đã thi và cố gắng hết sức cho bài thi của mình. Điểm số đó phần nào đó đã thể hiện hết khả năng của các em. Việc các em đỗ hay trượt phụ thuộc vào việc liệu có nhiều người giỏi hơn các em thi vào hay không. Nếu điểm chuẩn thấp thì chỉ có thể trách vì một lí do nào đó mà những người giỏi hơn đã chọn trường khác thay vì Tài chính, và cái lí do kia mới là nguyên nhân chính. Nếu ai còn mở miệng ra trách các em là thi đạt điểm thấp nên làm giảm uy tín của trường thì sao hồi xưa các bạn không thi để đạt 30 điểm hết đi, có phải lúc đó Tài chính đánh bại Ngoại thương trở thành trường "hot" nhất, đứng đầu cả nước luôn không. Cái mình không làm được thì đừng trách người khác không làm được. Còn nếu vẫn muốn trách nữa thì tôi hỏi: Sao hồi xưa bạn dốt thế? Bạn chạy theo phong trào để vào cái trường Tài chính này làm gì? Bạn góp phần đẩy điểm trường này lên cao làm gì? Nó vốn vẫn là trường "làng nhàng" như thế ấy, chẳng qua các bạn cứ đẩy giá nó lên thôi. Giờ nó về đúng giá của nó rồi đấy. Vui chưa?

Các bạn biết vì sao trường mình mất giá không?

Vì cách đây mấy tháng, khi các em đang làm hồ sơ thi đại học, các em muốn tìm hiểu hơn về trường mình thì lại có những kẻ tự nhận là sinh viên trong trường nói xấu đủ các kiểu rồi khuyên không nên thi vào trường này. Liệu như thế "giá" của trường có thể không giảm đi được không?

Vì trường này có những người ngủ quên trên chiến thắng, luôn vin vào việc trường mình thuộc "top" rồi trường mình "hot" mà bình chân như vại, học ít chơi nhiều. Một số người khác dựa vào cái "tai tiếng" vốn có của sinh viên trường mình là kém Tiếng Anh và thiếu kĩ năng nên cũng chẳng học Tiếng Anh, chẳng tham gia hoạt động. Như vậy liệu uy tín của trường có giảm đi không?

Trường này còn có những con người tự vơ những điểm yếu, những mảng tối của hầu hết các trường đại học là chuyện tiêu cực vào mình. Tự cho rằng mình là cái nơi duy nhất tiêu cực, tự đổ rằng vì tiêu cực mà điểm mình thấp. Thử hỏi rằng có trường nào không có tiêu cực? Có trường nào không có nạn mua điểm? Nếu trường nào không có thì chẳng qua là do chưa bị phát hiện mà thôi. Tự biến mình thành vùng tối thì liệu uy tín của trường sẽ cao được bao nhiêu.

Trường này còn đào tạo ra những con người vô trách nhiệm. Vô trách nhiệm trong công việc học tập và vô trách nhiệm với cuộc sống của chính mình. 

Điểm thấp thì đổ tại điểm "ảo". Những người kêu điểm ảo, các bạn dành bao nhiêu thời gian của mình cho việc học và làm bài tập môn đó sau mỗi giờ lên lớp? Các bạn dành bao nhiêu thời gian trong thời gian ôn thi để ôn cho nó? Các bạn làm bài chắc chắn được bao nhiêu phần trong đó? Các bạn có dám làm đơn phúc khảo môn đó? Xin đừng lí do nữa! Tôi cũng từng như thế tôi biết chứ. Tiêu cực có thể khiến điểm ai đó cao hơn dự kiến chứ không tự dưng ai lại hạ thấp điểm của các bạn xuống đâu. Thế nên thôi ngay cái trò đổ lỗi cho điểm "ảo" đi.

Các bạn còn vô trách nhiệm ở chỗ việc nâng cao uy tín của trường ở chỗ các bạn thì các bạn lại đổ lỗi cho nhà trường dạy toàn lí thuyết suông, đổ lỗi cho các câu lạc bộ hoạt động kém hiệu quả, rồi đổ lỗi cho cả các tân sinh viên - những người vừa mới bước vào trường còn rất nhiều bỡ ngỡ. Liệu như thế các bạn có xứng đáng làm các "đàn anh", "đàn chị" nữa hay không?

Một trường có những người như trên thì không thể là một trường "top", một trường "top" thì không nên có những con người như thế.

Chất lượng đào tạo của trường không thay đổi đâu, nó còn đang được nâng lên ấy. Chỉ có điều một số kẻ đang ngồi trên ghế giảng đường làm giảm uy tín của trường đi thôi, giảm uy tín đối với nhà tuyển dụng, giảm uy tín với cả các em lớp 12 sắp vào trường thôi.

Thay vì ngồi đó mà than vãn, mà đổ lỗi cho điều này, nọ, kia thì bạn hãy tự làm điều gì đó đi. Hãy đi học tiếng Anh đi, hãy tham gia các hoạt động đi, hãy tập kinh doanh, đi làm thêm, đi thực tế đi. Đừng có ngồi đó. Tôi không tin có nhà tuyển dụng nào dám đánh giá thấp về sinh viên Tài chính nếu các bạn đặt trước mặt họ xem cái chứng chỉ TOEIC 900 điểm hoặc Ielts 7.0 cùng với một đống hoạt động trong CV kèm theo đó là một thái độ chuyên nghiệp, đúng mực. Đừng lười nữa, hãy làm điều gì đó đi! Tương lai bạn ở tay bạn chứ không phải ở tay bất kì ai khác, đặc biệt là các thế hệ đàn em.

________________________________

Gửi các em tân sinh viên!

Anh muốn các em nhớ rằng: 

1. Sinh viên Tài chính vẫn luôn được đánh giá cao về nghiệp vụ. Bản thân nhiều bạn sinh viên Ngoại Thương cũng không dám so sánh với ta về khoản này.

2. Rất nhiều các cựu sinh viên Tài chính đã và đang nắm giữ những vai trò hết sức quan trọng trong quốc hội như Phó Thủ tướng, Bộ trưởng,...

3. Tiếng Anh và kĩ năng là điểm yếu của mình, nhưng không đồng nghĩa với việc mình vin vào nó để đánh mất sự cố gắng của bản thân. Các em hãy làm cho không ai dám chê trường mình vì những lí do như thế nữa.

Hi vọng các em sẽ làm ngôi trường này đẹp hơn và làm đẹp hơn cuộc sống của chính mình.

Tài chính đón chào các em!!!


26 July 2013

[Cafe thứ 7] Viết gì bây giờ nhỉ?

Standard


Haizzz, một thứ 7 nữa lại đến và như 9 tuần lại đây, tôi đều ngồi trước cái máy tính ghẻ của mình để viết blog, mà một câu hỏi quen thuộc vẫn  luôn hiện ra trong đầu tôi trong suốt 9 tuần viết blog kia là "viết gì bây giờ nhỉ?"

Mà vì sao tôi viết?

Sự thực thì tôi bắt đầu viết blog từ khá lâu, nhưng thời đó tôi viết khá tùy hứng và không được đều đặn. Kiểu như thích thì viết, mà viết nhiều khi cũng chẳng viết cho có đầu có cuối mà thường chỉ có mỗi cái đầu với giữa. Đến gần phần cuối thì tôi chán, tôi mất tập trung và thế là các bài viết của tôi thường được đăng lên với hiện trạng dở dang và bắt người đọc tự nghĩ. Tất nhiên như thế là rất tệ, còn tệ hơn là việc không viết gì, vì chí ít không viết gì sẽ không làm lãng phí của ai đó mấy phút để đọc những gì tôi viết. Rồi dường như nó trở thành thói quen, chuyện tình cảm, học tập,... của tôi cũng vậy. Thậm chí, tệ hại đến mức mà tôi bị nhận xét là "cả thèm chóng chán". Vậy là tôi quyết tâm thay đổi mình. Tôi sẽ theo đuổi mọi thứ đến cùng, bắt đầu từ những bài blog. Tôi sẽ cố gắng hoàn thành từng bài, cố gắng viết trong thời gian dài và hoàn thiện dần cách viết của mình. Thế là tôi tự hứa với bản thân sẽ cho ra một bài blog nói về suy nghĩ của mình trước mỗi vấn đề cuộc sống vào mỗi thứ 7 hàng tuần và đặt tên chuỗi bài của mình là "cafe thứ 7". Xem đó như là một cách để rèn luyện sự kiên nhẫn cũng như sự cố gắng của bản thân mình.

Viết về cái gì?

Cái để viết về tôi gọi là chủ đề. Muốn có chủ đề thì phải có ý tưởng, bởi vì tôi là người suy nghĩ và viết theo kiểu ý tưởng có trước, chủ đề hình thành sau rồi tiếp tục sử dụng các ý tưởng khác để hoàn thiện chủ đề chứ không phải theo hướng ngược lại. Với tôi, nếu tìm ra chủ đề rồi mới tìm ý tưởng thì chắc chắn tôi sẽ rất khó viết, vì ý tưởng mà bị gói gọn trong chủ đề đã bị bó hẹp khá nhiều rồi, xây dựng một chủ đề trên một ý tưởng sẽ dễ viết hơn. Chính vì thế mà có bài viết mọi người như đọc 2 chủ đề hoàn toàn khác nhau, nhưng kì thực nó đều được xây dựng trên một ý tưởng. Như bài "(Tôi là ai) Chuyện góc nhìn" chẳng hạn.

Hàng ngày, có hàng trăm câu chuyện xảy ra, hàng nghìn suy nghĩ thoáng qua nhưng không phải cái gì cũng đưa lên blog, cái gì cũng viết được. Nếu mà tôi lại chỉ đưa những chuyện như tôi ăn cái gì, nghĩ xấu bạn cùng phòng ra sao hoặc cái gốc cây tôi tè bậy thế nào thì chắc chẳng ai đọc blog của tôi mất. Nói thế có nghĩa là ý tưởng thì nhiều, nhưng ý tưởng để viết được thì chẳng có bao nhiêu. Một ý tưởng đủ để viết thì nó cũng phải có độ nặng nhất định, nếu nhẹ quá thì tôi chỉ có thể làm được một cái status và vứt trên Facebook của mình mà thôi.

Ý tưởng ít kéo theo chủ đề cũng chẳng nhiều, mà vấn đề ở chỗ là không phải chủ đề nào cũng được chú ý giống nhau. Người thích học sẽ thích đọc các bài viết về học, người thích chơi sẽ thích đọc những bài viết về chỗ chơi, người thích chó sẽ không thích những người ăn thịt chó. Nói chung là mỗi người một tính, không chiều ai được. Vậy nên đừng có kì vọng tôi sẽ viết về một cái gì đó, vì tôi chưa chắc đã viết đâu, lúc đó lại mất công thất vọng. Cũng phải nhắc lại đây là blog cá nhân, tôi không bắt ai phải đọc cả nên nếu có trót đọc thì cũng đừng comment kiểu "nhạt", "huyên thuyên" hay cái gì đại loại thế. Tại bạn tò mò cả thôi, chẳng trách ai được cả.

Ý tưởng thì không phải lúc nào cũng có, nhưng nói chung với tôi thì ý tưởng vẫn còn có nhiều chán so với cảm hứng. Ý tưởng còn có thể tích cóp bằng cách viết ra nháp rồi khi có thời gian viết cũng được, nhưng cảm hứng thì không. Mà cảm hứng nó lại xuất hiện vào những lúc bất ngờ, nhiều lúc bất chợt đến nỗi không thể làm gì được (như khi đi chơi với bạn chẳng hạn) nên nói chung là để viết được rất khó. Nói ví dụ cho dễ hiểu thì thế này, có thể đi đường tôi gặp một câu chuyện nào đó rất hay và muốn kể cho mọi người ngay lập tức. Nhưng lúc đó tôi lại đang bận, giả sử như đưa bạn tôi đi chơi chẳng hạn nên không thể viết được. Vậy là muốn viết, tôi chỉ có 2 sự lựa chọn: hoặc là vào quán net, hoặc là bỏ bạn ta về. Tất nhiên, tôi sẽ không làm thế và phải đợi lúc về rồi viết. Nhưng có thể lúc về tôi mệt, tôi buồn ngủ hay có thể có hàng tá lí do nữa để tôi quyết định ngồi chơi hơn là viết bài. Vậy là tôi không viết gì nữa. Cái tình cảnh có ý tưởng mà không có cảm hứng này thì ai viết lách, sáng tác hay làm cái gì đó đại loại thế cũng có thể gặp phải. Nó gọi là "creative block". Vậy nên sẽ có những lúc tôi ra blog rất sóm, có lúc ra rất muộn, thậm chí có lúc không ra. Lí do đơn giản là do cảm hứng. Nhưng tôi sẽ cố gắng để mình có thể viết đều đặn hơn.

Viết như thế nào?

Nhiều người biết đến blog của tôi qua bài "Chuyện cái bằng - gian lận thi cử" và bài "Khi tôi là sinh viên năm nhất", hiển nhiên những người như thế thích cách viết theo kiểu chia sẻ kinh nghiệm của tôi. Nhưng như thế không có nghĩa là tôi chỉ có thể viết những bài như thế.

Tôi sẽ không chỉ viết những bài như thế vì các lí do:

Thứ nhất, viết nhiều theo một phong cách thì sẽ dễ gây nhàm chán. Nếu các bạn chưa thấy chán thì các bạn sẽ sớm thấy chán, không thì tôi sẽ thấy chán. Nếu mà tôi chia sẻ kinh nghiệm nhiều quá, các bạn sẽ hoặc là nghĩ tôi là một thằng lí thuyết đầy mình, hoặc sẽ tự hỏi mình "thằng cha này làm được gì mà nói nhiều vậy?". Tôi không muốn như thế. Cái gì tôi trải nghiệm qua thì tôi chia sẻ, cái gì tôi không biết tuyệt đối tôi không nói liều,

Thứ hai, mặc dù việc viết blog chỉ là thú vui cá nhân và không ai đọc thì cũng chả sao, nhưng rõ ràng thông qua các bài viết của mình, tôi tìm được rất nhiều những người có cùng suy nghĩ với mình và nhiều người giỏi hơn mình. Tôi thích được nói chuyện với những người như thế. Và vì thế tôi phải giữ các bạn - những "độc giả" của riêng mình vì có thể trong số các bạn cũng có những người như thế, có điều tôi chưa được nói chuyện thôi. Nếu tôi cứ viết hoài một phong cách, khi các bạn chán, các bạn có thể unfriend, unfollow ngay tức thì. Tốt hơn hết là tôi cứ thử viết theo các phong cách khác nhau, ai chán cái này còn có cái kia còn hơn để xảy ra cái tình trạng cái cũ thì đọc nhiều đâm nhàm mà cái mới thì chưa đọc bao giờ nên thấy chán.

Thứ ba, sở trường của tôi vốn không phải là viết những bài chia sẻ như thế. Tôi thích viết các bài châm biếm hơn cơ. Mà châm biến thì có nhiều mức độ nặng nhẹ khác nhau. Như cái bài "Chuyện nghỉ hè" thực ra đó là một bài châm biếm ở mức độ nhẹ, ai tinh ý thì sẽ nhận ra thôi. Đối tượng châm biếm ở đây là những người lập ra một đống kế hoạch nhưng lại không thực hiện điều đó. Nếu ai như vậy mà đọc được thì phải tự biết mà có kế hoạch cho bản thân mình, ai không như vậy thì có thể mỉm cười nhẹ nhàng với nhân vật "tôi" trong đó thôi. (Phải chú thích thêm rằng đó là nhân vật "tôi" trữ tình chứ không phải "tôi" thực tế nhé, đôi lúc cần phân biệt văn chương và thực tế, đừng có đánh đồng như mấy ông kiểm duyệt nội dung "Bụi đời chợ Lớn").

Mà tôi đã nói trước ở bài "Một chút về thành công và công việc" rồi, hè này tôi chỉ viết các chủ đề nhẹ nhàng, kéo theo đó là cách viết nhẹ nhàng, mới lạ rồi. Có phải không nói đâu.

Cái cuối cùng đó là phản ứng của các bạn đã đọc. Nói thực là ai đọc xong mà khen hay là tôi thích lắm, còn ai chê là có thể tôi sẽ ghét cực kì. Tôi ghét không phải là vì tôi bị chê, không phải vì tôi nghĩ rằng "các bạn chưa đủ tầm để hiểu" mà tôi ghét vì nhiều bạn chê hết sức chung chung, chẳng chỉ rõ chỗ nào không được và phải sửa thế nào cả. Nó làm tôi nhớ đến một câu chuyện, đại loại như sau:

Ngày xưa, có một họa sĩ tên là Ranga, một người siêu việt, vẽ được rất nhiều kiệt tác đáng ghi nhớ khiến ai cũng đều khen ngợi. Ông mở một lớp học mỹ thuật để dạy nghề cho mọi người và cũng để tìm đệ tử nối nghiệp.
Trong một số lượng lớn học trò, Rajeev là một người có tài nhất, chăm chỉ, sáng tạo,nên anh ta tiếp thu nhanh hơn nhiều so với các bạn đồng môn. Ông Ranga rất hài lòng về Rajeev.
Một ngày kia, sau bao nhiêu cố gắng, Rajeev được ông Ranga gọi đến và bảo:
- "Ta rất tự hào về những tiến bộ mà con đã đạt được. Bây giờ là thời điểm con làm bài thi cuối cùng trước khi ta công nhận con thực sự là một họa sĩ tài năng. Ta muốn con vẽ một bức tranh mà ai cũng phải thấy đẹp, phải khen ngợi."
Rajeev làm việc ngày đêm, trong rất nhiều ngày và đem đến trình thầy Ranga một bức tranh tuyệt diệu. Thầy Ranga xem qua rồi bảo:
- "Con hãy đem bức tranh này ra đặt ở quảng trường chính, để tất cả mọi người có thể chiêm ngưỡng. Hãy viết bên dưới bức tranh là tác giả sẽ rất biết ơn nếu bất kỳ ai có thể chỉ ra bất kỳ sơ suất nào trên bức tranh và đánh một dấu X vào chỗ lỗi đó."
Rajeev làm theo lời thầy: đặt bức tranh ở quảng trường lớn với một thông điệp đề nghị mọi người chỉ ra những sơ suất.
Sau hai ngày, Ranga đề nghị Rajeev lấy bức tranh về. Rajeev rất thất vọng khi bức tranh của mình đầy dấu X.
Nhưng Ranga tỏ ra bình tĩnh và khuyên Rajeev đừng thất vọng, cố gắng lần nữa. Rajeev vẽ một kiệt tác khác, nhưng thầy Ranga bảo phải thay đổi thông điệp dưới bức tranh. Thầy Ranga nói phải để màu vẽ và bút vẽ ngay cạnh bức tranh ở quảng trường và đề nghị mọi người tìm những chỗ sai trong bức tranh và sửa chúng lại bằng những dụng cụ để vẽ ấy.
Hai ngày sau, khi lấy tranh về, Rajeev rất vui mừng khi thấy bức tranh không bị sửa gì hết và tự tin đem đến chỗ Ranga. Ranga nói:
- ... Con người thích đánh giá người khác mà không nghĩ đến trách nhiệm hay nghiêm túc gì cả. Mọi người đánh những dấu X lên bức tranh đầu tiên của con vì họ không có trách nhiệm gì mà lại cho đó là việc không cần động não. Nhưng khi con đề nghị họ sửa những sơ suất thì không ai làm nữa, vì họ sợ bộc lộ hiểu biết - những thứ mà họ có thể không có. Nên họ quyết định tránh đi là hơn."
Vậy nên những ai để lại comment kiểu "nhảm", "nhạt",... mà không nói rõ cần thêm mắm muốn vào đâu ấy thì tốt hơn hết không nên viết gì còn hơn.

Mà thôi, không lan man nữa. Viết gì bây giờ nhỉ?...

19 July 2013

Gửi em - một người nào đó!

Standard

Gửi em - một người nào đó!

Em à, anh không biết em là cô gái đến từ quá khứ, hiện tại, hay tương lai của anh, nhưng anh chắc chắn rằng em là một người hết sức đặc biệt đối với anh. Chắc chắn là hết sức đặc biệt. Tại sao à? Tại vì những dòng này là anh viết cho em - người con gái đã/đang/sẽ trở thành một người đặc biệt của anh.

Anh và em đã có những phút giây vui vẻ khi ở bên nhau, anh chắc chắn đã dành cho em những tình cảm tốt đẹp nhất bằng tất cả trái tim của mình. Nhưng, một lí do gì đó sẽ khiến anh và em không còn được bên nhau như thế. Có thể do anh và em phải xa nhau, cũng có thể tình cảm trong anh và em đã thay đổi, cũng có thể một người nào đó đã đến và dành được nhiều tình cảm của anh hoặc em hơn những gì em và anh nhận được từ nhau trong những phút giây hạnh phúc nhất. Với bất kì lí do gì thì điều đó cũng không quan trọng, điều anh muốn em biết là anh sẽ không buồn lâu đâu. Anh sẽ quên em nhanh lắm.

Theo một cái lí lẽ thông thường nào đấy, nếu dành nhiều tình cảm cho nhau thì khi xa nhau, không còn được ở bên nhau nữa, người ta sẽ (phải) buồn, mà buồn rất lâu. Nhiều người thậm chí mấy năm không thể quên được nỗi buồn đó, họ đắm chìm vào quá khứ, vào những điều đã qua hoặc họ kiếm một người nào đó thay thế. Nhưng anh sẽ không thế.

Anh sẽ không thế, anh sẽ quên em. Kể cả em là người anh muốn nói chuyện hàng ngày, người luôn xuất hiện trong mỗi giấc mơ tuyệt đẹp của anh, người mà anh sẵn sàng dành tất cả mọi thứ để em có được những phút giây vui vẻ, hạnh phúc thì anh cũng sẽ quên em. Kể cả em có là cô gái khiến anh thay đổi mọi thứ, người khiến anh vả vỡ mồm chính mình chỉ vì những phát ngôn nông nổi trước đây hoặc người mà anh sẵn sàng vứt cái tôi của mình vào trong một cái góc xấu xí nào đó để làm lành với em sau những lần giận dỗi thì anh cũng sẽ quên em. Kể cả anh đã từng yêu em hơn chính bản thân mình thì anh cũng sẽ quên em...

Anh sẽ quên em. Anh quên em vì anh đã từng nhớ một người rất lâu sau khi những câu chuyện tình cảm đã hoàn toàn đổ vỡ để rồi anh nhận ra điều đó chẳng có ý nghĩa gì khi bên ngoài trời vẫn xanh và chim thì vẫn hót. Xa em anh sẽ buồn lắm, nhưng anh đã từng buồn hơn rất nhiều khi một người có ý nghĩa quan trọng với cuộc đời anh, một người gắn liền với tuổi thơ, một người chứng kiến sự lớn lên của anh đã ra đi mãi mãi; vậy mà sau những nỗi buồn đó, anh vẫn đứng lên được, vẫn mỉm cười được thì hà cớ gì anh lại phải nhớ một người đã không còn ý nghĩa gì với anh nữa như em? Xa em, anh sẽ lại quay về với những tháng ngày cô độc mà anh đã từng rất quen trước đó. Thời gian mà trước kia anh dành cho em sẽ được dành cho bạn bè anh và cho chính anh (kể cả em có quan trọng thế nào thì thời gian anh dành cho gia đình cũng không thay đổi, đừng bắt bẻ anh). Anh sẽ đi chơi với bạn, mà nếu không ai chơi với anh thì anh sẽ lại đọc sách, lại đi lượn đường, lại ngồi ôm máy tính chơi game hoặc viết lách. Chẳng có lí do nào khiến anh sợ một mình và cũng chẳng có lí do nào để anh phải nhớ về em. Anh sẽ quên em.

Quên em. Quên em không đồng nghĩa với việc anh sẽ không nhớ được em là ai, anh sẽ vẫn nhớ. Anh sẽ nhớ cả những kỉ niệm của anh và em, nhớ cách anh và em quan tâm đến nhau, nhớ những cảm xúc anh từng có khi ở bên em, nhưng anh sẽ không bao giờ bị ám ảnh về nó. Anh sẽ không để quá khứ về em làm phiền hiện tại của anh. Anh sẽ không biến mình thành một gã đáng thương và biến người đến sau em trở thành một người đáng thương thực sự. Anh sẽ không để cô gái đến sau em trở thành một vật thế thân tội nghiệp, anh không muốn lừa dối chính mình và lừa dối cả người yêu mình, như thế thực sự không đáng và sẽ làm đau buồn cả 2 (hoặc cả 3). Anh sẽ yêu người đến sau khi anh đã chắc chắn quên em và bằng tất cả sự chín chắn của bản thân mình.

Quên em. Em sẽ trở thành một phần kí ức của anh. Anh sẽ kể cho người yêu hay vợ anh về em, cũng có thể kể cho con anh về em, nhưng sẽ không quên nhắc nhở rằng có một người con gái tuyệt vời hơn em, được anh dành tình cảm nhiều hơn đang ở cạnh anh và anh trân trọng điều đó.

Anh sẽ quên em, điều đó không đồng nghĩa với tình cảm anh đang dành cho em chỉ là giả tạo, anh quên em chỉ vì anh không muốn làm tổn thương con tim yếu đuối của anh (và em), quên em cũng chỉ là một biện pháp giúp anh tự bảo vệ mình và đứng vững hơn trước vô vàn những khó khăn mà anh đang phải đối mặt, chỉ vậy thôi. 

Anh mong em cũng sẽ quên anh, nhanh như cách anh sẽ quên em!
___________

Gửi em - hiện tại của anh!

Em à, anh không biết có bao người con gái đến với anh trước em và sau em liệu còn người con gái nào khác, nhưng khi em còn là hiện tại của anh, em vẫn là một chút gì đó trong anh thì anh mong em hãy trân trọng điều đó. Đừng lo lắng vì những người đến trước, đừng sợ hãi vì những người đến sau. Anh muốn em nhớ một điều: Em là hiện tại của anh. Thế đã là quá đủ...

---***---

13 July 2013

[Cafe thứ 7] Chuyện nghỉ hè

Standard


Vâng, vậy là tôi đã kết thúc môn thi cuối cùng và một mùa hè nữa lại đến. 40 ngày nghỉ hè đủ để tôi làm vô số việc.

Sau khoảng thời gian đi học xa nhà, ăn uống "thiếu thốn", tôi sẽ phải bù đắp lại cơ thể vốn đã chả lấy gì làm béo tốt của mình. Tôi sẽ phải tăng 5 cân để trông mình đỡ gầy hơn hoặc chí ít cũng để tôi đủ tự tin đứng trước mặt các bạn gái hơn. Để làm được điều đó, tôi sẽ thực hiện nghiêm chỉnh các kế hoạch do bố mẹ tôi đặt ra:

- Thứ nhất là ngủ đúng giờ, không thức khuya, không dậy muộn. 11 giờ là giờ thích hợp để lên giường và 6 giờ là thời gian để ngủ dậy. Thức khuya dậy muộn sẽ chỉ làm hao người đi thôi mà cũng chẳng có lí do gì để thức khuya cả. 

- Thứ hai, tôi sẽ phải ngủ trưa. Không máy tính, không điện thoại, không gì hết. Chợp mắt một lát vào buổi trưa sẽ giúp tôi có một buổi chiều thoải mái, sảng khoái để thực hiện các kế hoạch khác của mình. Tôi sẽ ngủ trưa từ 12 giờ đến 2 giờ chiều - việc mà tôi chẳng bao giờ làm khi tôi còn đi học cả.



- Thứ ba, tôi sẽ không được bỏ bữa sáng, bỏ bữa tối hay bỏ bất kì bữa nào khác, thậm chí giải quyết bữa tối bằng ít bánh mì và nước ngọt cũng không được. Bánh mì, bánh cuốn, bánh rán, xôi, cơm rang,... là để dành cho bữa sáng chứ không phải bữa tối. Bữa tối và bữa trưa là những bữa ăn nhiều dinh dưỡng chứ không phải là đút cho đủ dạ dày.



Tất nhiên tôi sẽ thực hiện đầy đủ kế hoạch của bố mẹ, nhưng như thế là chưa đủ. Tôi sẽ chơi một môn thể thao nào đó. Trước nhà tôi có một cái sân, nó khá rộng và tôi sẽ mua một bộ cầu lông về để chơi với thằng em vào mỗi buổi chiều mát. Hồi trước, khi chúng tôi còn học cấp 3, chúng tôi vẫn hay chơi cầu lông như thế và bây giờ thì chả có lí do gì để không chơi cả. Vừa khỏe người, vừa vui vẻ.



Học kì vừa rồi, tôi có một môn phải thi lại. Tôi vốn thông minh nhưng cái bệnh lười nó giết tôi như thế ấy. Lần này tôi sẽ quyết tâm không những phải qua mà phải qua đẹp để kéo điểm của mình lên cho đỡ thấp. Biết rõ cấu trúc đề, cách làm bài như thế nào rồi, cũng có chút kiến thức rồi mà tôi có tận 40 ngày để ôn nên chắc cũng không quá khó khi đặt mục tiêu 8 điểm để tôi có thể trên 6 phẩy môn quỷ quái này. Kì sau tôi sẽ cố gắng để dùng môn khác kéo môn này lên.



Tôi vốn dốt Tiếng Anh, mà như mọi người nói thì Tiếng Anh là rất quan trọng, tôi sẽ phải cải thiện vốn tiếng Anh của mình. Tôi sẽ học Tiếng Anh 2 tiếng vào buổi sáng 5 ngày trong tuần, làm các bài tập ngữ pháp trong một quyển sách Tiếng Anh, luyện nghe và học thật nhiều từ mới. Tất cả vì một mục tiêu cao cả: Bớt dốt Tiếng Anh.

Đọc sách và viết lách, tôi thích cả 2 thứ này. Trước khi nghỉ hè, tôi đã kịp mua mấy quyển sách mà tôi nghĩ mình sẽ thích đọc, 2 ngày cuối tuần là thời gian để tôi đọc chúng. Và cả viết lách nữa, còn điều gì tuyệt vời hơn khi được viết ra cảm xúc của mình và được đăng lên như cho cả thế giới biết (mặc dù tôi biết chẳng có ai vào đọc cả, tự sướng một chút cũng không sao)


Do nhà tôi khá xa so với những đứa khác nên tôi sẽ chỉ tụ tập với nhóm bạn cấp 3 của mình vào mỗi cuối tuần. Có thể chúng tôi sẽ đi đá bóng cùng nhau, đi đánh bóng bàn, bi a, và tuyệt vời hơn nếu cả bọn có thể xin một chuyến du lịch xa xa trong 2 ngày - điều mà tất cả chúng tôi đều bàn đến trước khi nghỉ hè.



Làm thêm, chắc chắn rồi. Gần nhà tôi có một chị muốn tôi gia sư môn toán cho đứa con của chị ấy. Số tiền thu được không đủ để tôi có thể nâng cấp cái máy tính của mình, nhưng chắc chắn sẽ đủ để tôi mua thêm vài quyển sách, đi chơi với bọn bạn và cả một chuyến du lịch nữa.



thời gian biểu của tôi vào những ngày hè đại khái như sau:

Vào các ngày từ thứ 2-6:
+ 6 giờ: Thức dậy, đánh răng, rửa mặt, làm việc nhà,...
+ 7 giờ: Ăn sáng, lướt web
+ 8 giờ:  Học Tiếng Anh
+ 10 giờ: nấu cơm, ăn cơm, rửa bát,...
+ 12 giờ: Ngủ trưa
+ 14 giờ: Học môn thi lại
+16 giờ 30: Chơi cầu lông
+ 18 giờ: Nấu cơm, tắm rửa, ăn cơm...
+ 19 giờ 30: Gia sư
+ 22 giờ: Lướt web
+ 23 giờ: Đi ngủ.

Vào các ngày thứ 7, tôi sẽ thay việc học bằng việc đọc sách, thay việc gia sư buổi tối thành thời gian viết lách. Còn chủ nhật, tất cả các công việc buổi chiều (bao gồm việc nấu cơm tôi nhường cho thằng em) sẽ bị dẹp hết, tôi đi chơi với bạn cấp 3.

Tất nhiên, đó chỉ là trên kế hoạch, thực tế thì buổi sáng tôi lướt web, chơi game đến 10 giờ, buổi chiều tôi ngủ dậy lúc 3 giờ, không học tiếng Anh, không học môn mà tôi cần học, không gia sư, chả mua bộ cầu lông nào cả, thứ 7-chủ nhật không đọc sách, không viết lách gì hết. Thâm chí tôi còn chẳng phân biệt được đâu là thứ 7, đâu là chủ nhật.

Tôi cứ tưởng mình sẽ chỉ ăn chơi thả ga trong 1 tuần cho đến khi tôi nhận ra: Mai đã phải lên trường.

Chết tiệt, tôi còn 1 môn sắp thi chưa học...




10 July 2013

[Cafe thứ 7] Một chút về thành công và công việc

Standard
Nếu bạn nào theo dõi Facebook của tôi thì sẽ biết mấy ngày cuối tuần này tôi về quê và lẩm cẩm kiểu gì lại quên cái usb 3G ở lại Hà Nội, rất may mà có thằng bạn tôi ở quê có usb 3G nhưng tối nay nó bận, không dùng nên cho tôi mượn một tối. Ban đầu tôi định nói xấu con trai Bách khoa hoặc nói xấu con gái Kinh tế hoặc cả hai cơ, nhưng về sau tôi quyết định không viết nữa và để chủ đề đó về sau. Trong thời gian các bạn sinh viên (đối tượng chính hay đọc blog của tôi) nghỉ hè thì tôi cũng sẽ chỉ viết về một số chủ đề nhẹ nhàng bên ngoài cuộc sống cho đúng chất nghỉ hè. Không học hành, không bạn bè hay thầy cô gì nữa, nói chung là đi ra ngoài trường đại học.

Cách đây cũng không lâu cho lắm, khi tôi lượn lờ trong group của sinh viên trường tôi, tôi thấy một bạn có cái avatar bảnh bao đăng vào group giới thiệu về một trung tâm tiếng Anh nào đó mà được UNESCO công nhận là tổ chức giáo dục(?) mà chẳng thèm để lại tên (!). Tôi cũng chỉ vào bắt bẻ chút chơi thì bạn ấy kêu là tôi không đủ tầm để đọc tên trung tâm này (?!), mãi về sau, khi bạn khác vào hỏi thì mới lòi ra là bạn ấy từ bên Hocduong.vn. Sau đó tôi bị bạn ấy chơi cho một tràng, nào là tôi không làm được việc gì, tôi không có thương hiệu cá nhân rồi lôi cái lí thuyết thương hiệu cá nhân 2.0 nào đó ra và bảo bạn ấy dám khẳng định tôi như thế vì avatar của tôi không dám để ảnh thật, tên của tôi cũng không phải tên thật và dường như tôi đang quảng cáo cho một con cá hơn là dám thể hiện chính bản thân mình. Tôi chỉ cười và bảo rằng mọi người nhớ đến tôi không phải vì tôi là ai mà là tôi như thế nào. Câu chuyện kết thúc ở đó (có lẽ do bạn ấy ăn nhiều gạch đá của các bạn khác quá nên đã lặng lẽ rút đi và không một lần quay trở lại nữa).

Trong cái câu chuyện nhàm chán trên làm tôi suy nghĩ đến hai vấn đề, một là thành công, hai là công việc. Rõ ràng suy nghĩ về thành công và công việc của bạn ấy đang rất khác tôi.

1. Chuyện thành công



Thành công là cái mà ai cũng muốn hướng đến, nhưng như thế nào là thành công thì mỗi người một quan điểm. Có những người kiếm được nhiều tiền là thành công, có những người phải kiếm được nhiều tiền hơn thế mới là thành công. Có những người kiếm nhiều tiền một lần là thành công, có những người sau khi kiếm được một lần tiền phải có cơ hội để người đó kiếm thêm lần nữa mới là thành công. Có những người ngoài kiếm tiền, phải có một mối quan hệ mới mới là thành công, còn với một blogger như tôi, mỗi bài viết ra đều có người đọc là đã thành công (với bài viết đó) rồi. Nói chung với mỗi người thì cái mức để gọi là thành công cũng khác nhau, không thể áp đặt giống nhau được. 

Khổ cái, có những người rất hay nói đến thành công và muốn người khác thành công theo cái thành công của mình.  Và thường thì những người cứ hễ mở mồm ra là thành công này nọ thì thường không phải là những người thực sự thành công. Họ mặc những bộ véc hoặc sơ mi lịch sự và nhắc đi nhắc lại rằng mình thành công, và thế là họ thành công. Thực tế, khi còn đi học và cả bây giờ nữa, tôi có được nghe nói đến rất nhiều các buổi hội thảo "làm thế nào để thành công", thú thực tôi chẳng bao giờ đến đó cả. Lí do hết sức đơn giản thôi, nếu các diễn giả thực sự thành công thì họ đã không đứng ở đó. Hoặc là họ thất bại ở lĩnh vực khác, hoặc là họ tự huyễn hoặc mình, thế thôi. Thực ra, các buổi hội thảo đó được xây dựng trên giá trị niềm tin rất lớn. Nếu chúng ta tin rằng họ thành công, chúng ta sẽ đi xem họ và họ thành công thật. Ngược lại, nếu chúng ta nghĩ rằng họ nói  dối, chúng ta không đi xem và họ thất bại thật. Một thứ được xây dựng hoàn toàn bằng niềm tin của người khác thì không thể coi là một sự thành công bền vững được. 

Có một nơi nữa mà bạn cũng sẽ hay nghe thấy từ "thành công", đó là ở các công ty đa cấp. Khoan nói đến chuyện lừa đảo hay đúng - sai của các công ty đa cấp, chỉ nói đến việc họ khiến các thành viên của mình nhắc đi nhắc lại rằng mình thành công thôi đã là một điều vô cùng tệ hại rồi. Một là, nó sẽ khiến những người tham gia nghĩ rằng cái bọn không tham gia ngoài kia chỉ là một lũ ngu ngốc và thất bại, chẳng thể bằng mình được. Hai là, nó sẽ khiến những người tham gia cảm thấy mất niềm tin hơn vào thành công nếu họ bị thất bại hoặc là sẽ biến họ thành những AQ thực thụ. (Tôi có thể sẽ có bài viết về tự kỉ ám thị và quyền năng kẻ yếu vào một số "cafe thứ 7" nào đó sau)

Tôi có quen và có dịp ngồi nói chuyện với một số người mà tôi tự thấy họ khá là thành công, họ là các ông chủ, các giám đốc, các doanh nhân thành đạt, nhưng tôi hiếm khi thấy họ nói mình thành công rồi lắm, nếu có bảo thì họ cũng chỉ bảo là họ sẽ thành công. Với họ, thành công là một thứ để hướng tới chứ không phải là một thứ để đạt được. Họ không bao giờ tự hài lòng với những gì mình có, họ luôn có mục tiêu cho những giai đoạn sau, sau khi họ đạt được một mức nào đó. Khi đạt được một mức nào đó, họ không hề coi đó là một sự thành công mà họ coi đó là một sự bình thường. Họ nâng cái thang bình thường - thành công của mình lên và đặt ở mức mới, rồi lại tiếp tục phấn đấu. Khi nói chuyện với họ, tôi sẽ không bao giờ đặt câu hỏi "làm thế nào để thành công?" vì với câu hỏi đó, câu trả lời chắc chắn sẽ là "không biết", tôi thường chỉ dám đặt câu hỏi "làm những việc đó như thế nào" và tôi sẽ có cả buổi ngồi nghe họ chia sẻ. Với tôi, đó mới thực sự là bí quyết của sự thành công.



2. Chuyện công việc



Thi thoảng có người vào xem thông tin của tôi trên Facebook và thấy tôi cập nhật nghề nghiệp là "blogger tự do" và hỏi tôi xem nghề nghiệp thực tế của tôi là gì. Không biết thế nào là nghề nghiệp thực tế, blogger có phải là tôi viết ra rồi để đấy đâu. Tôi vẫn đang làm việc thật ấy chứ. Với tôi, công việc có hai loại, một loại để kiếm tiền, một loại để kiếm cái mà người ta dùng tiền để mua - tức là niềm vui (và "em gái" tôi thì gọi là công việc để tiêu khiển). Nhiều người, ngoại trừ công việc chính trên công ty, văn phòng, họ còn mở quán cà phê, mở cửa hàng tạp hóa hay làm gì đó để "đỡ buồn". Còn tôi, tôi chọn việc viết blog. Blogger đơn giản chỉ là công việc để tôi kiếm niềm vui, công việc để tôi giải trí mỗi cuối tuần, công việc để tôi là chính tôi, chia sẻ suy nghĩ của chính mình. Và với công việc này, tôi có thể làm bất kì khi nào tôi thích, tôi không bao giờ bị đuổi việc (vì viết lách là sở thích của tôi rồi, khó thay đổi  nó lắm, có chăng là tôi không có thời gian viết  nữa thôi), và vì không bao giờ bị đuổi việc nên tôi để nó ở phần thông tin của mình. Dù sao tôi cũng không muốn mình bị Facebook (hay những người bạn trên "Phây") kiểm soát. Để thông tin đó, sẽ không ai bàn tán rằng tôi vừa được thăng chức, bị điều chuyển hay xui xẻo nằm trong nhóm nhân viên bị cắt giảm biên chế. Mà thực tế cái đó chả liên quan gì đến ai nên cũng chẳng cần phải cho ai biết. Cứ để mọi người nghĩ rằng tôi là blogger và sản phẩm của tôi là các bài blog là được rồi...

Có lẽ tôi đã làm cho ai đó cảm thấy hụt hẫng khi kết bài ở đây, nhưng với tôi vậy là quá đủ rồi, hôm nay tôi hơi mệt và sẽ ngủ sớm, một cốc americano nhạt nhạt sẽ tốt hơn là một cốc đen nóng đặc sánh. Chúc mọi người cuối tuần vui vẻ.