27 September 2013

Điên

Standard
Hôm nay nó bị điên, mà chẳng có ai có quyền bắt thằng điên phải suy nghĩ và làm những việc bình thường cả.

Thật kì lạ nhưng mà đôi lúc người ta có thể cảm thấy cô đơn khi ở giữa chính những người bạn của mình.

Nó có chuyện và nó muốn chia sẻ nhưng nó không tìm thấy ai để chia sẻ. Người nó muốn chia sẻ lại không muốn nghe nó, người muốn nghe nó thì nó lại chẳng muốn chia sẻ. Mà nó cũng chẳng biết rằng ai là người thực sự muốn nghe nó nói.

Nó hiểu suy nghĩ của mọi người, nó gieo vào đầu người ta những hiểu lầm mà nó chẳng bao giờ thanh minh hay giải thích. Và cái điều hiển nhiên sẽ xảy đến là người ta chẳng thế hiểu được nó. Nó chẳng tìm thấy ai hiểu mình.

Với một số người nó thực sự quý mến, nó luôn dành cho người ta những điều tốt đẹp nhất, nó nhường nhịn người ta. Đôi lúc, nó muốn người ta nhường nó một chút để nó biết nó cũng có chút giá trị nhưng cuối cùng chẳng ai nhường nó. Nó lại tự phải nhường mình.

Với một số người nó dành sự quan tâm, nó may mắn khi xuất hiện vào những lúc người ta cần nó và thế là người ta tượng tượng ra nó có năng lực siêu nhiên, luôn biết lúc nào cần xuất hiện. Để rồi khi nó không còn sự may mắn đó nữa, người ta quay ra trách nó vô tâm. Hoặc có không trách nó thì người ta cũng tự nghĩ rằng nó đã thay đổi. Giá như người ta nói với nó một tiếng, nó có thể chạy đến ngay, nhưng người ta không nói, sao cứ bắt nó phải chủ động?

Nó không muốn mang cảm giác của một kẻ tội lỗi. Nó sợ đắc tội với người ta, sợ phải chạy theo người ta để xin lỗi. Nó cũng có một cái tôi rất lớn, nếu cứ bắt nó phải nén cái tôi của nó lại, sớm muộn cũng có một ngày cái tôi của nó vỡ tung ra.

Nó có cảm giác một câu chuyện cũ đang lặp lại. Cũng từ những lỗi lầm của nó nhưng không được giải quyết dứt điểm. Hoặc là người ta cố tình không quên lỗi của nó, hoặc là bản thân nó không tự tha lỗi cho mình, nhưng chỉ vì những lỗi lầm đó mà có một câu chuyện khép lại kéo theo nhiều ngày tiếc nuối.

Nó từng thích mùa đông, rồi nó chuyển sang thích tất cả các mùa, nhưng hôm nay, khi đi dưới cái thời tiết se lạnh, nó nhận ra nó vẫn thích mùa đông nhất. Mùa đông mới thực sự là của nó, thực sự là nơi nó thuộc về. Nó giống như một con chim cánh cụt phải sống trong cái lạnh giá ở Nam Cực vậy.

Nó bảo với mọi người rằng nó thích mùa đông vì mùa đông có sinh nhật nó, mùa đông ăn sẽ ngon hơn hay mùa đông khi về nhà sẽ cảm thấy ấm cúng. Tất cả là giả dối hết, hoặc có không phải là giả dối thì cũng là nó chưa nói lí do thực sự nó thích mùa đông ra.

Nó thích mùa đông vì mùa đông nó được khoác lên mình một đống quần áo rồi khăn, găng tay,... tất cả giúp nó che giấu được bản thân nó. Mùa đông nó sẽ được thoải mái khép mình trong một cái xó xỉnh nào đó để lẩn trốn mọi người vì nó biết nhiều người cũng khép mình như nó vì lạnh. Nó sẽ không bị ai đánh giá, không bị ai phán xét vì cái khép mình của mình.

Nó thèm cái cảm giác một mình vào mùa đông, cái cảm giác cô đơn giữa lòng thành phố, cái cảm giác mà không phải ai cũng có được.

Và trong những ngày tháng nào đó, nó chợt không thích mùa đông mà chuyển sang thích tất cả các mùa cũng bởi vì nó đã thử mở lòng hơn, thử thoải mái hơn với mọi người nhưng dường như sau hôm nay, nó nhận ra đâu mới là nơi thực sự dành cho nó.

Bên ngoài nó vẫn vui vẻ, vẫn cười nói, nó vẫn cố níu giữ cái gì đó, nó không muốn quá khứ lặp lại nhưng bên trong nó, niềm tin của nó đang dần bị bào mòn. Nó không biết mình còn giữ được bao lâu, liệu có được 2 tuần nữa hay không.

Thôi, không viết nữa. Là con trai thì phải mạnh mẽ, nhưng không ai có trách nhiệm mạnh mẽ mãi cả. Giờ nó đang yếu đuối, nó đang điên, nhưng mai sẽ khác. 

Đừng ngu gì mà mang chuyện lúc điên nhắc lại vào lúc bình thường.

24 September 2013

"Bán lược cho sư" - bài học kinh doanh hay trò giả dối?

Standard

Hồi còn đi học, tôi có đọc được một câu chuyện rất hay, có thể nói là một bài học kinh doanh kinh điển được truyền dạy rất nhiều trong các trường học, thậm chí còn được lên cả truyền hình trong một chương trình nói về các bài học trong cuộc sống. Đó chính là câu chuyện "Bán lược cho sư".


Tôi tin tưởng vào câu chuyện này, tôi tin rằng mình đã có một bài học hay cho đến một ngày khi câu chuyện này được đăng trên fanpage "Dám ước mơ - dám thành công" và tôi đọc được một comment là: "Ai vẫn cho rằng đây là bài học Marketing kinh điển thì tìm đọc quyển Tam quốc @ nhé :))". Vậy là tôi tìm đọc cuốn sách đó (thực ra nó tên là "Tam @ quốc") và kết quả khiến tôi khá bất ngờ, tôi có được một góc nhìn hoàn toàn mới.

Trong câu chuyện ở "Tam @ quốc" thì những chiếc lược kia là những chiếc lược thần kì, có khả năng chữa bệnh, giá gốc của mỗi chiếc lược là 2.880 quan nhưng được bán với giá 880 quan. Đổng Trác - cán bộ nhân sự của công ty Kỳ Diệu, cũng chính là người bán hàng thứ 3 trong câu chuyện trên đã kể lại với sinh viên của trường đại học và giao cho sinh viên một nhiệm vụ tương tự nhưng đơn giản hơn chút là bán cho ai cũng được. Ai làm tốt nhất sẽ nhận được mức lương khởi điểm là 16.000 quan. Chẳng rõ 1 quan bằng bao nhiêu đồng Việt Nam nhưng qua Wikipedia  thì một quan bằng 1 lạng bạc (1 lạng cổ = 50g), vậy đó cũng mức lương không tưởng đối với một sinh viên mới ra trường rồi. Tất nhiên, cái giá 880 quan cho một chiếc lược cũng là rất đắt. Thử tưởng tượng bạn mới ra trường, nhận được mức lược 16 triệu đồng (rất cao), nhưng lại bỏ ra tới 880 nghìn để mua một chiếc lược thì bạn mới thấy giá trị của một chiếc lược nó thế nào, chí ít là trong bối cảnh câu chuyện.

Bán một cây lược với giá bình thường thì dễ chứ bán một cây lược với giá cắt cổ thì khó hơn rất nhiều. Chính vì thế mà 3 nhân vật chính là: Lưu Bị, Quan Vũ và Trương Phi gặp rất nhiều khó khăn trong việc bán lược. Họ nghĩ đến chuyện tự mua lược và hoàn vốn sau 6 tháng lương nhưng nghĩ rằng như thế là lừa gạt công ty nên họ không làm. Kết quả là không ai hoàn thành chỉ tiêu 100 cái. Nhưng có một điều lạ là các nhân vật khác đều đủ chỉ tiêu trong đó có Lã Bố bán được 999 cái. Chỉ kém Đổng Trác đúng 1 cái.

Hai năm sau, trong hội nghị thương mại toàn quốc, Lưu Bị, Quan Vũ và Trương Phi gặp lại Lã Bố. Hiện giờ Lã Bố đã giữ một vị trí rất cao. Lã Bố giúp công ty Kì Diệu phát triển chóng mặt, không chỉ chiếm lĩnh thị trường bảo vệ sức khỏe mà còn tiến vào lĩnh vực bất động sản. Lã Bố trở thành Phó tổng giám đốc Tập đoàn Kinh Đô. Kết thúc hội nghị, Lã Bố đã tiết lộ bí mật động trời về câu chuyện bán lược cho sư ngày nào.

"Các anh có thấy sự tinh diêu trong câu chuyện "bán lược cho sư" không? Thử động não xem, nhà sư mua lược để làm gì? Các anh có thấy tận mắt họ mua không? Bán lược cho sư? Nhà sư trong câu chuyện thật ngốc, người nghe câu chuyện cũng thật ngốc, chỉ có người kể câu chuyện là vĩnh viễn thông minh.

"Anh X kiên trì chịu mắng, cuối cùng mới được một nhà sư "mua" cho một chiếc lược... Nhà sư "mua" một chiếc vì thấy anh ta đáng thương, vậy không thể nói là "bán" được."

"Anh Y bán được 10 chiếc lược cũng rất đáng nghi. Anh ta nói để đầu tóc bù xù trước tượng phật là bất kính, vậy chải đầu trước tượng phật có là kính trọng không?"

"Nhà sư mua một chiếc lược còn hiềm tiếng phong hoa tiếc nguyệt, mua đến 1000 cái càng không thể được"... "Lược và tích thiện liên can gì nhau? Chẳng thà tặng khách tranh thiền hay trà, trên hộp trà đề "thiện khí nghinh nhân" (khí thiện đón người) còn phải lẽ hơn kiểu tặng lược lăng nhăng kia."

Lý giải việc bán lược của mình, Lã Bố cho biết: "Chẳng phải Đổng Trác dùng lương 16.000 quan làm mồi nhử đám nhân viên tiếp thị chúng ta sao? Muốn chỗ làm ngon, rất nhiều người đã bỏ tiền ra tự mua hàng...tôi cũng làm y cách đó, tìm một bọn tiếp thị để nhử mồi"

"Công ty Kỳ Diệu phát triển thành lập Tập đoàn Kinh Đô hôm nay là nhờ vào biện pháp truyền tiêu của tôi. Trong mấy trăm triệu doanh thu hàng năm của công ty, có đến 90% là tiền túi của nhân viên tiếp thị... Đám nhân viên tiếp thị ngốc nghếch không thể ngờ rằng chính họ là những nhà sư trong câu chuyện bịa?"

Đọc đến đây tôi chợt giật mình. Phải chăng đó chính là bán hàng đa cấp biến tướng đang làm mưa làm gió ở Việt Nam...

23 September 2013

23/9/2013

Standard
Đây chỉ đơn giản là một bài nhật kí!


Sáng, điện thoại của thằng bạn reo, mình bò dậy vớ điện thoại xem giờ. 6 giờ 34, vẫn quá sớm để thức dậy. Mặc dù đã tỉnh nhưng một phần không muốn đối mặt, một phần không muốn nghĩ đến nên lăn ra ngủ tiếp, đợi chuông báo thức kêu.
6 giờ 45: Chuông báo thức mới kịp ho he tiếng đầu tiên thì đã bị tắt ngay. Vẫn chưa thèm dậy. Ngủ cố.
6 giờ 58: Dậy hẳn, lấy tay cầm điện thoại nhắn cái tin. Không mong tin nhắn trả lời lại ngay. Cất laptop, cầm điện thoại và ví xuống đặt ở cầu thang gác xép.
7 giờ 10: Đánh răng, rửa mặt xong. Ngó nhìn điện thoại, không tin nhắn gửi đến. Đút điện thoại vào túi quần, đeo ba lô đựng laptop, dắt xe ra và đi.
7 giờ ...: Đi đến cái lối rẽ mà mình chẳng bao giờ xi nhan, không biết hôm nay đầu óc làm sao mà tự dưng lại bật. Đang chửi thầm chính mình trong đầu, nhưng chưa kịp chửi dứt câu thì thấy mấy anh áo vàng đứng bắt xi nhan ở sau lối rẽ tự bao giờ. Coi như may mắn. Tự mỉm cười một chút, nghĩ rằng đến văn phòng sẽ viết status khoe.
7 giờ 49: Điện thoại rung, rung hai lần ở túi quần bên trái. Chắc chắn là có tin nhắn, biết chắc ai là người gửi, đoán được sơ sơ nội dung. Không đọc. Đi tiếp.
7 giờ ...: Sau khi điện thoại rung, không thể thoát khỏi ý nghĩ về em. Bắt đầu nghĩ mọi chuyện theo hướng tiêu cực, bắt đầu muốn cho em thấy được một con người khác của mình, một kẻ được không ít người đánh giá là "phũ". 
Bên cạnh một con người tình cảm, vui vẻ, hài hước mà em vẫn nói chuyện hàng ngày thì còn có một con người khác lạnh lùng, nhẫn tâm và cứng rắn ở trong cái thể xác đó. Em chưa tiếp xúc với con người thứ hai nên em chưa hiểu. Một khi em phải tiếp xúc với con người đó cũng có nghĩa em đã gặp dấu chấm hết cho mọi chuyện (còn nếu em thêm vào được hai dấu chấm nữa để thành dấu ba chấm (...) thì chắc chắn anh sẽ không bao giờ để em bước đi. Mà đừng nghĩ đến điều đó, nó khó hơn lên trời ấy). Mặc dù sẽ đau cho cả 2 nhưng anh tin, rồi vết thương sẽ sớm lành, em sẽ tìm được ai đó quan tâm đến em hơn anh, còn anh sẽ luôn có cách để quan tâm đến người đến sau hơn em. Anh tin thế.
8 giờ 7: Đến văn phòng. Chẳng còn hứng viết cái status lúc trước nữa.
Đến sớm thứ 4 trong văn phòng, mỉm cười chào mọi người, ngồi vào chỗ của mình, uể oải một chút. Sau đó nói chuyện với mọi người, mỉm cười một chút. Tạm quên đi trận thua 4-1 của MU ngày hôm qua, cũng tạm quên em một chút, nhưng vẫn không kìm chế được tiếng thở dài.
Mặc dù cô bạn bên cạnh bảo rằng cứ 10 giây cô ấy lại ho một lần mà mình đếm từ 1 đến 10 mấy lần chẳng thấy. Có lẽ nên đổi lại là cứ 10 phút mình thở dài một lần thì có vẻ đúng hơn.
12 giờ 18: Về, nhắn tin cho học trò nhắc chiều nay học, phóng xe về quán cơm quen thuộc.
Do phải đổ xăng nên quyết định không đi đường sáng đi nữa. Lại nhớ về em.
Không biết có phải do đi con đường khác nên suy nghĩ của anh về chuyện của anh và em cũng khác hay không. Anh thấy mọi chuyện thực ra rất nhỏ. Anh thấy có những cách giải quyết tốt hơn là làm cả 2 đều đau. Anh thấy em rất quan trọng với anh và anh tin với em, anh cũng thế. Anh suy nghĩ nhiều, anh phân vân và cuối cùng anh quyết định: anh sẽ níu tay em lần nữa.
12 giờ 58: Đến quán cơm, kiểm tra tin nhắn thấy học trò xin nghỉ. Thế là chiều thảnh thơi.
Gọi món. Không biết do mình là một thực khách quen thuộc, quán cơm cũng sắp đến giờ đóng cửa hay hôm nay mình trông đẹp trai hơn (hoặc xinh gái hơn theo cách nói của chị sếp)  mà cô chủ quán khá hào phóng gắp cho một đống thức ăn nữa.
13 giờ...: Về nhà, lăn lên giường ngủ, không nghĩ gì thêm.
16 giờ 20: Lấy hết quyết tâm, nhắn tin cho em với lời xin lỗi. Không mong chờ em sẽ nhắn tin lại ngay nhưng coi như mình đã làm hết những gì có thể. Mọi chuyện ra sao sẽ phụ thuộc lớn vào em.
17 giờ 38: Em trả lời. Em xin lỗi vì đã nhắn tin chậm. Nhắn tin với em được 1 tin nữa thì em cáo bận. Chắc em phải nấu cơm. Em bảo sẽ nhắn tin lại sau. Khẽ mỉm cười.
18 giờ 12: Thằng bạn đồng hương gọi điện. Chắc vì đêm qua mình vừa buồn vừa bực đến nỗi dọa chặn Facebook mấy người nên hôm nay nó gọi điện rủ vào chơi. Tiện chưa biết làm gì mà lâu cũng không gặp nó nên gật đầu cái rụp luôn.
19 giờ...: Ăn cơm, mặc dù chủ động gọi ít cơm nhưng cuối cùng cũng phải bỏ lại gần nửa. Thay vào đó là tu hết sạch cốc trà đá. Lâu không vào trường ăn cơm, cũng lâu không vừa ăn cơm vừa uống trà đá.
20 giờ 23: Đang chém gió với bạn thì bố gọi điện. Bố hỏi sao hôm qua không đi đón đứa em từ quê mới lên (thực ra nó là em của một bác chơi thân với bố, năm nay mới lên học). Nói rằng mình có hẹn từ trước, bố không hỏi gì thêm, chỉ hỏi thăm chút về tình hình hiện tại (mặc dù mới gặp bố chưa được 2 tuần). Nói chuyện điện thoại với bố thật khó, nhưng lần này đã kéo dài cuộc điện thoại hơn một chút so với mọi hôm. Kể cũng mừng.
21 giờ ...: Về nhà trong sự ngỡ ngàng của thằng bạn. Bình thường tối mình đã ở nhà thì không sao, chứ đi chơi thì cũng phải ngót nghét 10 rưỡi - 11 giờ. Hôm nay về sớm như là một câu chuyện lạ.
21 giờ...: Sau khi giặt xong đống quần áo, quyết định lên viết blog này. Vừa viết vừa nghe nhạc, lướt Fb các kiểu.
23 giờ 05: Viết xong, post bài lên và chuẩn bị nhắn tin cho em. Chưa kịp nhắn cho em thì tin nhắn của em được gửi đến.
Em à, anh không để em bước đi đâu. Chí ít là đến giây phút này!...

22 September 2013

Blog cho em

Standard
Lại một lần nữa em giận anh, lại một lần nữa anh cảm thấy khó nói chuyện với em.
Anh và em đã thỏa thuận trước, khi em giận anh, anh được quyền gặp em và ngồi nghe em nói, nhưng lần này anh sẽ không sử dụng quyền đó. 
Em không muốn gặp anh, mà cũng có thể em sợ gặp anh, sợ nghe những lời "ngon ngọt" của anh. Thế cũng được, anh sẽ không ép em gặp anh nữa.
Thân thiết với anh nhưng anh lại toàn làm em không vui. Vụ này thì không nói, anh vô tâm và có thể sửa được. Nhưng anh thấy, anh có một số cái dường như ăn vào máu rồi, khó sửa lắm thế nên anh cũng chẳng dám chắc là mình sẽ làm em vui được. 
Anh ích kỉ, giả dối, "lăng nhăng",...
Thôi thì em cứ vui vẻ với cuộc sống của em, anh sẽ vui vẻ với cuộc sống của anh.
Trong trường hợp không còn thân thiết được với nhau nữa thì em cũng sẽ sớm kiếm được người khác thân thiết với em, khiến em vui thôi. Anh cũng thế. Không thì chí ít anh và em sẽ quen với cuộc sống mới khi tình cảm giữa anh và em không còn như ngày hôm qua nữa. Anh trải qua cảm giác người khác bước ra khỏi cuộc sống của mình nhiều rồi, thậm chí bước ra vĩnh viễn rồi nên anh biết. Nó không quá đáng sợ như người ta vẫn nghĩ đâu.
Chúc em luôn vui...

17 September 2013

[Fishlog#5] Hướng nội - hướng ngoại.

Standard
Trong bất kì nhóm người nào từ nhóm bạn bè, đồng nghiệp hay bất kì những nhóm nào khác thì cũng đều có những người hướng nội và những người hướng ngoại.

Hướng nội là "khuynh hướng chủ yếu hoặc hoàn toàn quan tâm đến cuộc sống tinh thần của bản thân người đó". Người hướng nội là người năng lượng có xu hướng mở rộng khi suy nghĩ và suy nhược khi phải giao tiếp với những người khác. Những người hướng nội thường kín đáo và ít nói trong những nhóm đông. 

Hướng ngoại là "những hành động, trạng thái hay thói quen chủ yếu quan tâm tới việc làm vừa lòng những người khác. Họ có xu hướng thích thú khi tương tác, giao tiếp với con người và nói chung là nói nhiều, nhiệt tình, thích giao lưu và quyết đoán. Họ vui khi được tham gia các hoạt động có nhiều người như tiệc tùng, hoạt động cộng đồng, các cuộc biểu tình công cộng, kinh doanh và các nhóm chính trị. Chính trị, giảng dạy, bán hàng, quản lý và môi giới là những lĩnh vực thích hợp với những người hướng ngoại. Một người hướng ngoại thích và trở nên tràn đầy sinh lực khi ở trong các nhóm lớn và thời gian khi ở một mình là ít thú vị và nhàm chán đối với họ.

Nếu bạn tổ chức một buổi nói chuyện giữa một nhóm người và bảo họ đưa ra ý kiến về một điều gì đó thì thường ý kiến của những ai nói to nhất hoặc có sức lôi cuốn nhất hay quyết đoán nhất thường được mọi người nghe theo. Tuy nhiên, các nhà khoa học đã xem xét và thấy không phải tất cả những người nói giỏi nhất đều có được những sáng kiến hay nhất. Tức là chẳng hề có sự tương quan nào giữa khả năng nói và khả năng suy nghĩ cả.

Hiện nay có vẻ chúng ta đang sống trong một xã hội có tinh thần hướng ngoại thái quá. Chúng ta đọc rất nhiều các sách về thành công mà nội dung chủ yếu là nhắc ta tạo dựng các mối quan hệ, chúng ta tham gia rất nhiều các buổi học kĩ năng giao tiếp, kĩ năng nói chuyện, kĩ năng nói trước đám đông và hàng loạt các loại kĩ năng khác để hướng đến một cái đích thành công hơn nhờ sự thú vị và năng nổ của mình. Thực ra việc đọc, học đó cũng tốt; cuộc sống sẽ dễ chịu hơn nếu mọi người cởi mở hơn. Tuy nhiên việc cởi mở với nhiều người lại không phải là việc đơn giản. Nói chính xác hơn là nó vô cùng khó khăn với một số người - những người quen sống nội tâm.

Hẳn bây giờ chẳng còn mấy người không biết đến Apple. Nhắc đến sự thành công của Apple, không thể không nhắc đến Steve Jobs, tuy nhiên để thành lập được Apple, còn có một "Steve" khác, đó là Steve Wozniak. Khi mới thành lập, Apple là một công ti sản xuất máy tính, và Steve Wozniak là người thiết kế chiếc máy tính đầu tiên cho Apple. Sau những tháng ngày vất vả thiết kế, Steve Wozniak đã mang thành quả của mình đến Steve Jobs - một diễn giả tuyệt vời. Có thể Jobs đã nói với Wozniak rằng: "Chúng ta có thể kiếm được tiền từ cái này đấy anh bạn" và Apple đã được thành lập.

Thật không quá khó để tưởng tượng điều gì sẽ xảy ra nếu không có một trong hai ông "Steve" kia. Chắc chắn chúng ta sẽ không thể có được một Apple như bây giờ. Jobs là một người hướng ngoại và ông không thể ngồi một mình trong văn phòng thiết kế như Wozniak. Ngược lại Wozniak cũng không thể trình bày ý tưởng tuyệt vời của mình cho nhiều người biết được, vì ông là một người hướng nội. Nói một cách hình ảnh thì Steve Wozniak là người trồng táo còn Steve Jobs là người bán táo. Nếu thiếu một trong hai người thì có thể chúng ta sẽ ăn lê, đào hay một loại hoa quả nào đó nhiều hơn.

Thực tế thì mọi người thường không hướng ngoại hoàn toàn, cũng không hướng nội hoàn toàn mà thường là hòa trộn hai mặt này theo một tỉ lệ nào đó. Có những người hướng nội trội hơn, cũng có những người hướng ngoại nhiều hơn, và có cả những người "ambiverted", tức là kiểu 50-50, không hướng nội cũng không hướng ngoại. Cũng giống như việc nói và làm. Một người nói tốt nhưng nếu không cộng tác với một người làm tốt hoặc bản thân mình cũng phải làm vừa đủ thì cũng chỉ là một tay nói phét, một cái thùng rỗng kêu to. Ngược lại, nếu một người chỉ làm mà không nói thì cũng sẽ không ai hiểu mình, do đó hiệu quả công việc cũng không thể tốt được.

Xét cả trong một tập thể lẫn trong mỗi cá nhân đều cần có cả sự hướng nội và hướng ngoại, cần cả việc nói và việc làm. Nên theo một cách nào đó thì không nên đánh giá một thứ quá cao mà quên đi cái còn lại. Điều này cũng được áp dụng với kĩ năng mềm và kĩ năng cứng (có lẽ để lần khác nói sau).
Vậy cả những người hướng nội và hướng ngoại đều đáng quý, cả những người làm nhiều và nói nhiều đều đáng quý.
Thế những thằng nói ít, làm cũng ít mà suốt ngày lên mạng chém gió thì phải xử lí sao? Một vote thả rọ trôi sông cho bớt đi một thằng anh hùng bàn phím.

Cảnh đáy sông được chụp qua cái rọ bằng con Xperia Z1 và upload bằng wifi ở dưới âm phủ
Đáy sông - ảnh chụp bằng điện thoại Xperia Z1 và upload bằng wifi từ âm phủ.

05 September 2013

[Fishlog#4] Liều.

Standard


Hôm nay, trong một nỗ lực để thay đổi tình cảnh thất nghiệp của mình, tôi đã một lần nữa ấn nút gửi trong hòm thư, tuy nhiên lần này khác với những lần còn lại. 

Nếu như mọi lần, tôi chọn một công việc có chút lương cứng với hi vọng là với chút lương cứng đó, tôi sẽ đủ hứng thú với công việc thì lần này tôi chọn một công việc hoàn toàn không lương, không lương có nhiều cái để học. Nếu nghĩ tiêu cực thì đó là một công việc bóc lột còn nghĩ tích cực thì đó là một khóa học không mất tiền. Tôi thì nghĩ theo hướng tích cực còn bố mẹ tôi và cả các bạn nữa nhiều khả năng sẽ nghĩ theo hướng tiêu cực. Hi vọng tôi có thể duy trì suy nghĩ tích cực của mình được. Xem ra chọn việc này cũng là một cái liều.

Mọi lần, tôi trau chuốt cho cái CV thật đẹp với một đống thông tin, một số kĩ năng được nói quá lên đôi chút và cố gắng thể hiện "tôi là một ứng viên tuyệt vời" thì lần này tôi lại chỉ gửi một cái mail ngắn gọn với đại ý là "mặc dù tôi chẳng có tí gì để khoe mẽ nhưng tôi có khả năng học tập tuyệt vời, hãy chọn tôi đi". Mặc dù người tuyển cũng nêu rõ là không cần kinh nghiệm vì sẽ được "training" lại từ đầu nhưng điểm tốt tôi viết vào thì hàng nghìn ứng viên khác cũng có thể viết như tôi, hàng trăm ứng viên khác sẽ hơn tôi ở phần kinh nghiệm nên khả năng tôi được lựa chọn cũng thấp (ai mà biết được rằng đây là lĩnh vực tôi đang rất muốn học và làm cơ chứ). Thêm một cái liều nữa.

Thực ra, sống trên đời hơn 20 năm, tôi tin không chỉ tôi và cả các bạn nữa đều đã trải qua rất nhiều những lần liều rồi nhưng thật khó để ngồi kể ra vào bây giờ. Có thể đó là lần liều nói lên ý kiến của mình trước bố mẹ, liều xin bố mẹ cho đi chơi một chuyến rõ xa, liều lĩnh hẹn hò với một cô gái mới quen và hàng ngàn lần liều nữa.

Có những lần liều mà thất bại sẽ bị trả giá và có những lần liều cái giá phải trả chẳng có nghĩa lí gì. Cái giá phải trả cho những lần liều có thể là mất tiền, mất tình, mất nhiều cái khác; nhưng đa phần những lần liều còn lại nếu thất bại cũng chả mất gì. Có chăng cũng chỉ là một chút sĩ diện, thêm một chút ngại ngần, một chút xấu hổ nhưng sau đó lại đâu vào đấy. Chẳng có gì đáng phải cảm thấy ân hận mãi cả.

Trong quá khứ, hiện tại và có thể cả trong tương lai nữa, tôi đã/đang/sẽ bỏ lỡ rất nhiều cơ hội vì những lần không dám liều. Thật xấu hổ vì nhiều lần không dám liều đó lại chỉ vì không dám vượt qua cái tôi của mình.

Hồi trước, tôi có hỏi bạn tôi xem người ta thường hối hận vì những gì mình đã làm hơn hay là hối hận vì những gì mình không làm hơn. Bạn tôi bảo rằng đã làm thì đừng có hối hận. Tôi thấy đúng thật. Hầu như tôi không còn cảm thấy hối hận vì mình đã làm điều gì đó, tôi cảm thấy hối hận vì những lần mình không dám làm nhiều hơn. Tôi hối hận vì không có một buổi nói chuyện thẳng thắn với cô bạn cấp hai, hối hận vì không quyết liệt khi muốn chuyển nhà vào những năm đại học, hối hận không dám mở lời "anh thích em",... Mặc dù cái sự hối hận của tôi giờ đây không còn quá nặng nề nữa, nhưng nếu có thể quay ngược thời gian, chắc chắn tôi sẽ không bỏ qua các cơ hội để làm những điều đó. Nếu tôi liều, có thể tôi đã có nhiều điều kiện tốt hơn. Nếu tôi liều, biết đâu tôi đã không phải than vãn về chuyện độc thân của mình. Nếu tôi liều biết đâu tôi sẽ...

Thôi, viết đến đây thì tôi nhận được tin là mình đã qua vòng gửi xe rồi, tôi không viết tiếp nữa. Cứ cho là tôi may mắn. 

Tôi sẽ tiếp tục liều vì đời mấy chốc và cần lắm những lần liều. Hi vọng tôi sẽ còn gặp may...

04 September 2013

Vô đề hay chuyện đêm của thằng điên.

Standard
Hồi bé tôi rất thích xem Lucky Luke - chàng cao bồi miền tây có tài bắn nhanh hơn cái bóng của mình. Mỗi tập phim là một câu chuyện, một phi vụ của anh ta. Anh ta giúp đỡ người khác rồi bỏ đi, không cần nhận lấy một lời cảm ơn. Tôi không chắc có phải là Luke không, nhưng đúng là có một nhân vật như vậy. Tôi thần tượng anh ta, tôi ước rằng một ngày mình sẽ làm được như thế, sẽ khiến người khác phải nhớ một chút gì đó về mình với một sự tiếc nuối, tiếc nuối vì những gì tôi làm cho họ và tiếc nuối vì họ chưa kịp nói lời cảm ơn. Tiếc là tôi không thể làm được như thế.


Cách đây mấy tuần, tôi và cô bạn thân có dịp được nói chuyện với một anh chàng ngoại quốc. Anh chàng đó cảm thấy khá ngạc nhiên khi tôi nói tôi chưa có người yêu trong khi cả cô bạn tôi và anh ấy đều đã từng trải qua ít nhất là một mối tình. Anh ta hỏi lí do, tôi trả lời không biết còn bạn tôi thì bảo "he's so young". Tôi biết cả 2 câu trả lời đó đều là nói dối.

Tôi độc thân, vâng, tôi độc thân thật, độc thân theo đúng cái nghĩa mà mọi người đang hiểu là chưa có người yêu chứ không phải theo cái nghĩa cổ điển là chưa có vợ nữa. Tuy chưa bao giờ gọi ai là người yêu nhưng tôi đã trả qua không ít các câu chuyện tình yêu, và vì trải qua không ít các câu chuyện tình yêu nên tôi biết vì sao đến giờ tôi vẫn độc thân.

Tôi không xấu trai nhưng tôi gầy, nhà tôi không có điều kiện, tôi không biết đàn, không biết hát, không biết đá bóng, không biết thổi sáo, không biết làm ảo thuật,... nói chung tôi chẳng có bất kì cái gì gọi là tài lẻ. Mà nếu chiếu cố coi cái khả năng chém gió của mình là tài lẻ thì cũng chẳng có cô gái nào đi khoe với bạn bè mình là có một anh chàng người yêu giỏi nói phét cả. Nói chung, tôi chẳng có điều gì có thể khiến con gái phải bám riết lấy tôi và cũng chẳng có điều gì để người yêu tôi có thể tự hào với bạn bè mình cả.

Tôi tốt, hay chí ít là cũng đủ để một số người nghĩ rằng tôi tốt, thậm chí có người còn bảo tôi là tôi "tốt đến mức không tin được". Đúng rồi, với tôi niềm vui đôi lúc đơn giản lắm. Chỉ cần giúp đỡ người khác và khiến người khác vui là tôi vui rồi. Và vì cái niềm vui của tôi cũng lớn chẳng kém gì niềm vui của người được giúp đỡ nên tôi gần như chẳng cần người ta phải cảm thấy mang ơn hoặc làm gì để đền đáp. Tôi chỉ cần người ta ghi nhận là lần sau tôi hoàn toàn có thể giúp đỡ. Và vì tôi tốt, tôi nhiệt tình, tôi vui vẻ nên ai cũng muốn làm bạn của tôi và chẳng ai muốn mất tôi. Họ muốn luôn có thể tìm thấy tôi khi họ cần. Họ vứt tôi vào vùng "safe zone" mà thực ra nó có một tên gọi khác là "friend zone". Khi tôi còn là một chàng trai bay bổng, thì tôi nghĩ vùng đó cũng khá an toàn, chúng tôi sẽ mãi là bạn của nhau nhưng dần dần tôi hiểu ra rằng vùng đó chỉ an toàn trên lí thuyết.

Một mối quan hệ không rõ ràng, nếu không biến nó thành một mối quan hệ rõ ràng thì tự nó cũng sẽ kết thúc theo một cách rất không rõ ràng nhưng vẫn có thể nhận ra. Khi ở  "friend zone", sẽ có những chuyện tôi không muốn chia sẻ với họ, tôi sợ mình phá vỡ cái hình ảnh vui vẻ của tôi trong mắt họ, tôi sợ họ thương hại mình. Họ cũng có những chuyện không muốn chia sẻ như tôi, cũng có thể họ cũng như tôi hoặc họ đã tìm ra được ai đó thích hợp hơn để chia sẻ.

Chúng tôi vẫn gọi nhau là bạn, vẫn coi nhau như thế nhưng thời gian chúng tôi gần nhau không còn nhiều như thế nữa. Chúng tôi ít quan tâm đến nhau hơn. Tuy nhiên, lúc cần chúng tôi vẫn có thể tìm được nhau. Vấn đề là chỉ là bao giờ mới cần.



Hồi trước tôi có thành lập một đội bóng, vì là người thành lập nên tôi hoàn toàn có quyền chọn số áo riêng cho mình và tôi chọn số 2, tất nhiên đội tôi không có ai mang áo số 1. Thật là ngớ ngẩn làm sao khi mà không chỉ ở trong đội bóng, ở trong suy nghĩ của một số người thì tôi vẫn chỉ là cầu thủ mang áo số 2. Tôi giống như một cầu thủ dự bị, giống như một cứu cánh của ai đó mỗi khi họ buồn hoặc người số 1 của họ tạm thời biến mất ở một nơi nào đó. Mà kể cả trong trường hợp không có ai là số 1 thì tôi cũng vẫn là số 2, tôi không thể là số 1 được.

Và vì trở thành một siêu dự bị nên tôi không thể vào sân thi đấu ngay từ những giây phút đầu tiên. Tôi chấp nhận và cũng nên chấp nhận làm những việc mà một cầu thủ dự bị nên làm. Nhiều khi, tôi phải chứng kiến bạn mình buồn, bạn mình đau mà không có cách nào hóa giải cả. Lý do đơn giản là vị trí của tôi không ở chỗ đó. Tôi chỉ có thể đứng nhìn từ phía sau, quan tâm một cách im lặng, vậy thôi. Và tất nhiên là người kia sẽ không thể, không đủ thời gian và tỉnh táo để nhận biết điều đó, hoặc có biết thì cũng chẳng biết phải làm gì.

Hmm, biết nói sao nhỉ? Cái lí do đó chỉ là lời bào chữa lãng nhách. Thực tế thì tôi chưa thực sự tìm kiếm một người để yêu, tôi chưa thực sự "tấn công" một ai cả. Tôi lạnh lùng cầm gậy đập vỡ tất cả những cái đèn xanh mà người khác chiếu vào tôi. Tôi sợ người ta thích cái bóng của tôi rồi sẽ cảm thấy thất vọng khi họ hiểu rõ hơn về mình. Tôi thấy rằng mình chẳng có điểm nào đáng để người ta phải thích, người ta phải yêu. Tôi không phải là hình mẫu người yêu lí tưởng trong mắt của bất kì cô gái nào. Phải chăng tôi đã quá nghiêm khắc với chính bản thân mình?

Cuộc sống độc thân có vẻ hợp với tôi hơn, dù rằng cuộc sống đó đôi lúc làm tôi cảm thấy buồn, cảm thấy thiếu thốn, làm tôi phải mắc lỗi với cô em gái của mình nhưng có sao đâu, tôi vẫn vui vẻ trong đa số thời gian còn lại, tôi vẫn đi chơi với bạn bè, vẫn viết lách, vẫn lượn đường và vẫn quan tâm hết mình đến một ai đó.

Tôi vẫn thế, sẽ vẫn là anh chàng cao bồi lạnh lùng và tốt bụng. Nhưng tôi biết, ở một nơi nào đó có người con gái đang chờ tôi. Và tôi sẽ cố hết sức mình để có được người đó, tôi không bỏ lỡ nữa đâu, độc thân thế là quá đủ rồi...