03 January 2015

Facebook

Standard


Sau một thời gian khoảng 5 năm dùng Facebook, giờ nhận thấy đến lúc phải nói lời chia tay Facebook rồi.
Facebook mang lại một số bạn bè ảo, một số sự quan tâm ảo nhưng lại lấy đi rất nhiều thứ thật. Đó không chỉ là thời gian mà còn là cả các mối quan hệ thật nữa.
Giờ những công việc bắt buộc phải dùng Facebook sẽ được chuyển sang một nick khác, nick đó chẳng có bạn bè gì hết, chỉ là một thằng ất ơ đầu đường xó chợ.
Có những lúc ẩm ương hoặc là muốn chém gió hay cần được chia sẻ. Những lúc đó sẽ không viết status gì nữa mà sẽ đăng lên blog hoặc cũng có thể không đăng (do đang viết thì thấy không cần phải viết nữa). Thực sự thì gần đây các status của mình cũng chẳng khác quái nào một bài blog rồi.
Tuy nói vậy nhưng chắc chẳng cần phải khóa hay xóa Facebook đi làm gì cả, như thế trẻ con lắm. Còn phải để lại để thi thoảng vào ngắm thiên hạ sống chết ra sao chứ 
Quay trở về chính mình thôi. Khi ít quan tâm người khác nghĩ gì về mình hơn, cuộc sống sẽ trở nên dễ dàng hơn rất nhiều.
Người khác để ý ta, liệu có thực sự họ quan tâm ta hay chỉ là họ tìm những bằng chứng để chứng minh suy nghĩ của họ về ta là đúng.
Ta sống sao, nghĩ thế nào chỉ cần mình ta hiểu, ta mệt mỏi khi phải cố chứng minh rồi.
Ta đơn giản nhưng phức tạp, ta nông cạn nhưng thâm sâu, ta thật lòng nhưng giả dối. Người không hiểu ta, ta không trách. Đến ta, dù luôn ở vị trí của chính mình mà ta còn không hiểu thì sao Người hiểu được ta khi chưa thử đặt vào vị trí của ta.
Một chút ngông, một chút dị, một chút ngạo nghễ, một chút bất cần, một chút vô tâm. Đó mới là ta cơ mà.
Ta đâu rồi? Tìm về thôi!

02 January 2015

Quái vật!

Standard


Nó xâm chiếm mọi thứ, nó bao trùm tất cả. Không gian và thời gian đều bị nó ngưng tụ và cho rơi thành từng giọt.
Nó như là một con quái thú, nó cắn xé con mồi trong những tiếng gào rú ghê rợn. Con mồi của nó dù có cố gắng giằng xé, gào thét hay giãy dụa cũng đều không thể thoát ra được. Nó khiến con môi chết trong bất lực, đau đớn.
Nó như một loại virus, nó gặm nhấm từng tế bào, phá hoại từng cơ quan, làm hoại tử từng bộ phận. Kẻ mắc bệnh sẽ không nhận ra bất kì điều gì cho đến khi những dấu hiệu rõ ràng đã xuất hiện. Lúc đó, kẻ mắc bệnh chỉ còn chờ đối mặt với cái chết.
Nó như một thế lực hắc ám, một tổ chức bí mật mà những kẻ dù muốn hay không một khi đã tham gia vào thì sẽ không bao giờ thoát ra được. Nó đánh dấu những kẻ trong tổ chức bằng một loat những ám hiệu bí mật mà chỉ những người trong đó mới có thể nhận ra nhau. Những thành phần trong tổ chức đó khi nhận ra nhau sẽ không chào hỏi thân mật mà sẽ đưa nhau những ánh mắt cảm thông, thương hại để che đi một thân phận giấu kín.
Ta không chọn nó nhưng nó chọn ta, nó hòa vào ta, nó là một phần trong ta, ta là một phần của nó. Chỉ ở trong nó ta mới thực sự là chính mình, chỉ ở trong nó ta mới có cảm giác thoải mái. Dù nó đang dần hủy hoại ta.