24 December 2018

Mùa Noel năm ấy

Standard

Mùa Noel năm ấy. Gió mùa đông bắc về, rét cắt da cắt thịt. Tôi ở cùng với ông trong một căn nhà nhỏ. Ông tuổi già, lên giường nằm sớm. Ông ngủ, nhưng cái đài của ông còn thức. Cái đài kể cho tôi về những câu chuyện đêm Noel, về tình người, về sự đoàn tụ. Có lẽ vì thế cho đến tận sau này, Noel với tôi không mang một bầu không khí náo nhiệt nơi lễ hội mà mang theo những thanh âm im ắng của tình người.
Mùa Noel năm ấy. Cô bạn cùng bàn tặng tôi một chiếc kẹo. Đấy là sự ngọt ngào đầu tiên tôi nhận được từ một người con gái, theo cả nghĩa bóng lẫn nghĩa đen. Tôi giữ lại nhiều ngày không dám ăn. Chỉ sợ sau khi ăn, sự ngọt ngào kia cũng biến mất. Tôi luôn giữ trong mình.
Lần đầu tiên tôi nhớ về một người con gái. Lần đầu tiên tôi háo hức đến ngày hôm sau để gặp người con gái ấy. Tôi tìm gặp người con gái ấy trong cả những giấc mơ của mình.
Mùa Noel năm ấy. Cô bạn tặng kẹo ngày nào tặng tôi một tấm thiệp. Bên trong đó là mấy câu thổ lộ tâm tình. Câu tôi nhớ nhất là "người tớ chọn là cậu".
Bạn ấy chọn tôi, tôi cũng chọn bạn ấy, nhưng tôi lại không chọn chính mình. Chuyện tình cảm, nếu cả 2 đều không nói ra thì cơ hội sẽ vụt bay, mọi thứ sẽ dần tan biến mất. Nhưng một người nói ra thì cũng chưa chắc tình cảm đã đi xa hơn được. Tôi chưa sẵn sàng cho một vai trò khác, nhưng cũng lại không nỡ chối từ. Mặt khác, sau những năm không còn học cùng lớp, tôi cũng đã thay đổi rất nhiều. Người bạn ấy thích là tôi của ngày trước, người tôi thích cũng chưa chắc là bạn ấy của bây giờ. Chúng tôi như những bánh răng lệch nhịp. Bên cạnh bạn đấy, tôi vẫn thấy mình hồi hộp, nhưng sự thoải mái đã không còn như xưa. Cuối cùng tôi chọn cách hèn hạ nhất để kết thúc mối quan hệ - im lặng. Sau này tôi mới biết có những giây phút bạn ấy thật sự cần tôi, tôi như người duy nhất có thể nghe bạn ấy nói. Còn tôi lại bỏ rơi người mà tôi nghĩ đến nhiều nhất trong quãng đời học sinh của mình.
Mùa Noel năm ấy. Tôi chở em đi chơi vòng quanh Hà Nội. Em giữ một nỗi buồn nào đó trong lòng, tôi không biết bằng cách nào chia sẻ với em được. Trên đoạn đường về, tôi có nói nửa đùa nửa thật "em ôm anh đi", ai dè em ôm thật. Một cảm giác ấm áp tràn ngập trong lòng. Một thiên thần đang dựa vào lưng tôi. Tôi muốn được bảo vệ, che chở cho thiên thần ấy. Đây không phải là cái ôm đầu tiên, cũng không phải cái ôm chặt nhất tôi nhận được từ một người con gái. Nhưng đây là cái ôm đầu tiên mà tôi vừa có cảm giác hạnh phúc, sung sướng lại vừa cảm thấy ấm áp, bình yên.
Mùa Noel năm ấy. Chúng tôi vẫn vui vẻ, nhưng ẩn sâu bên trong mối quan hệ đã có những sự bất đồng. Những dấu hiệu đã xuất hiện, chỉ có điều tôi không chịu nhận ra. Đến một lúc, tất cả vỡ vụn như một chiếc kính cường lực, không cách nào hàn gắn. Đó là mùa Noel cuối cùng chúng tôi ở bên nhau.
Mùa Noel năm nay, những người của mùa Noel năm ấy không còn bên cạnh tôi nữa. Tất cả đã trở thành kỷ niệm, tất cả hình thành nên tôi sau này. Noel ở nhà, có buồn không? Không! Vì câu chuyện về những mùa Noel đã bắt đầu như thế.

14 December 2018

Nhớ Hà Nội

Standard
Related image
Trong những ngày tháng buồn vui, có một nỗi nhớ mang tên là nhớ Hà Nội.
Những người ngoại tỉnh đến đây đều cho rằng Hà Nội là một nơi bon chen, xô bồ, chật chội. Hà Nội, trong những hình ảnh xấu xí nhất là món đặc sản tắc đường từ sáng đến trưa và từ chiều đến tố; là sự thờ ơ của những con người xa lạ; là sự toan tính, vụ lợi dễ gặp mỗi khi ra đường.
Nhưng cái sự ồn ào, náo nhiệt đó lại tạo nên sự im lặng rất Hà Nội. Đó là sự im lặng của những con phố về đêm, sự im lặng của những con người nhỏ bé. Những giây phút chuyện trò tâm sự với bạn bè cũng là những giây phút im lặng tuyệt vời. Chính cái sự ồn ào của phố xá càng tôn thêm giá trị của sự im lặng trong lòng.
Giữa thành phố 7,6 triệu người, đa phần là xa lạ, những người thân thiết sẽ càng phải sát lại gần nhau, để có thể cùng nhau vượt qua nỗi vất vả ngày thường.
Từ lúc tôi đi, Hà Nội đã thay đổi rất nhiều, tôi cũng không còn là tôi của ngày xưa nữa. Trong những lần gặp gỡ, tôi và Hà Nội lướt qua nhau như những kẻ không quen. Hà Nội vốn không cần tôi, và tôi cũng không còn là một phần của Hà Nội. Chúng tôi gặp nhau, chào nhau rồi ai làm việc của người đấy. Những ký ức về nhau trôi tuột vào cõi hư vô, hoặc bị những bộn bề che lấp mất. Tôi đã không còn ngồi những quán quen, không còn đi qua những con đường cũ, cũng chẳng còn cảm giác quen thuộc ngày nào.
Nhớ Hà Nội, là nhớ về hình ảnh trong ký ức, không phải Hà Nội bây giờ. Nhớ Hà Nội như nhớ người xưa, nhớ, nhưng quá muộn để làm một điều gì đó. Ừ, chúng ta đều đã thay đổi rồi.

18 November 2018

Giá trị

Standard

Tôi có thói quen xem lại những gì mình đăng lên Facebook và xóa đi những thứ ít tương tác (like, comment). Người ngoài sẽ nghĩ rằng tôi cuồng like, thật ra là tôi cuồng thật. Với tôi, giống như tiền là thước đo giá trị ngoài cuộc sống thì số tương tác thể hiện giá trị của một bài post. Và những thứ không đem lại nhiều giá trị thì không nên tồn tại lâu.
Giá trị là gì? Với tôi, trên môi trường mạng xã hội, có 3 nhóm giá trị: giá trị thông tin, giá trị kiến thức và giá trị về mặt tinh thần.
Giá trị thông tin thường thấy ở các trang báo, các trang thời tiết. Ở một fb cá nhân thì một tấm ảnh "check in" ở đâu đó cũng mang ý nghĩa thông tin "tôi đã ở đây".
Giá trị thông tin thường có ý nghĩa trong một khoảng thời gian ngắn, giá trị về mặt kiến thức thì tồn tại lâu hơn. Ví dụ như các kiến thức, kinh nghiệm tích lũy như cách chọn rau tươi hoặc cách nuôi con khỏe chẳng hạn.
Giá trị về mặt tinh thần có nhiều loại, có thể là một video hài, một bức ảnh xinh đẹp hay một dòng tâm sự... Những thứ đó khiến người ta vui, hoặc khiến người ta có cảm giác đồng cảm, chia sẻ, đều là những thứ có giá trị, cần thiết cho mỗi người.
Muốn chia sẻ giá trị cho người khác thì bản thân phải có giá trị đã. Không thể chia cho người khác thứ mình không có được. Nhiều người thích chia sẻ những thông tin mà bản thân họ còn không biết nó đúng hay sai (vì không có sự tìm hiểu, kiểm chứng). Với tôi, như vậy không thể coi là chia sẻ giá trị. Nếu thứ họ chia sẻ là một fake news (tin giả) thì họ thậm chí đang chia sẻ giá trị âm mà không hề hay biết.
Muốn bản thân có nhiều giá trị thì có nhiều cách. Có thể đọc nhiều báo để lấy nhiều thông tin, đọc nhiều sách, tài liệu để có giá trị về mặt kiến thức. Còn không thì chỉ cần trang điểm đẹp, chụp ảnh tươi roi rói cũng đem lại giá trị tinh thần rồi.
Một thứ có giá trị với người này chưa chắc đã có giá trị với người khác. Có những thứ tôi viết ra, đăng lên Facebook cá nhân thì chỉ được vài tương tác nhưng khi đăng vào hội nhóm nào đó thì có thể nhận được hàng trăm tương tác một cách nhẹ nhàng. Một thứ chỉ thực sự có giá trị khi nó được truyền đến đúng đối tượng.
Chưa phải là một người có nhiều giá trị nên tôi luôn muốn mình trở thành người có giá trị hơn.
Cùng là thước đo của giá trị nhưng tiền cho đi thì mình mất, còn like cho đi mình cũng chả mất gì. Nên đừng tiếc like cho những thứ đem lại cho mình.
Vậy nên, nếu tôi thả haha vào tút của bạn thì chứng tỏ cái tút của bạn làm tôi vui, chứ không phải tôi đang cười vào mặt bạn đâu nhá 

02 November 2018

Hãy giống chó

Standard

Nhà tôi có nuôi 2 con mèo với 1 con chó. Thanh niên chưa vợ ở nhà, ngày nào cũng phải phục vụ chúng nó ăn.
Hai con mèo, cứ thấy động bát đũa dọn dẹp, chuẩn bị cho ăn là cứ nheo nhéo kêu như thể đòi nợ. Rồi chạy đi chạy lại quanh chân người bê mâm bát đũa. Có bữa một con chạy trước chân, tí nữa thì bị dẫm. Cũng may mà trượt, chứ chẳng may mà đổ mâm bát đũa thì chúng nó no đòn. Cho bọn này ăn mất mấy phút thôi mà nhức cả đầu.
Con chó thì ngược lại, thấy người bê bát đũa thì mừng quýnh. Vẫy đuôi, ngó ngó rồi chạy một mạch vào trong cũi. Đứng trong đó vẫy đuôi tiếp.
Cả chó và mèo đều đạt được mục đích. Nhưng cách thực hiện và cảm xúc chúng mang lại cho chủ hoàn toàn khác nhau.
Thí nghiệm Chiếc hộp Skinner chỉ ra rằng, động vật có xu hướng lặp lại một hành động dẫn đến một kết quả có lợi. Với mèo là kêu như thể đòi nợ, với chó là vẫy đuôi và chạy vào trong cũi. Chúng không biết rằng việc được ăn hoàn toàn không phụ thuộc vào hành động của chúng.
Thật ra con người cũng giống chó, giống mèo. Có điều biểu hiện một cách tinh tế hơn. Có người đón nhận mọi thứ bằng một thái độ tích cực, có người đón nhận mọi thứ bằng một thái độ tiêu cực. Và khi những cách đón nhận này đem lại kết quả, người ta có xu hướng lặp lại chúng.
Ví dụ cùng để giải quyết vấn đề tâm trạng. Có người chọn cách than vãn, có người chọn cách tìm các niềm vui khác để quên đi. Kết quả giống nhau là tâm trạng đều tốt hơn. Có thể là hết buồn, có thể là vui hơn.
Dù kết quả có thể sẽ giống nhau, nhưng nếu đón nhận mọi thứ và thể hiện mọi thứ theo hướng tích cực (giống chó) thì chắc chắn những người xung quanh sẽ cảm thấy vui vẻ hơn. Thế nên hãy giống chó.

20 October 2018

Chuyện 20/10

Standard


Ngày trước, thi thoảng lại thấy mấy ông kêu buồn vì 20/10 không có người yêu.
Quái lạ, con gái kêu không có người yêu đã đành, vì con gái được nhận hoa, nhận quà, nhận lời chúc, nhận lời mời đi chơi. Chứ các ông, mất tiền mua hoa, mất não để chọn hoa, rồi chọn quà, rồi chọn chỗ chơi. Bộ tự do không thích hay sao mà lại muốn có người yêu vào dịp này?
Sau này tôi mới biết, thật ra muốn có người yêu cũng chỉ là phần nổi. Người yêu là người duy nhất mà đàn ông có thể thoải mái nói mấy câu tình cảm.
Nói mấy câu tình cảm với crush, có khi bị chửi "đồ điên", rồi tránh xa như thể mình điên thật. Nói mấy câu tình cảm với mẹ có thể bị quy ra đang xin tiền. Mà tình cảm quá thì dễ bị đánh đồng là yếu đuối. Nhìn chung chả có ông nào muốn bị chê yếu cả.
Chỉ có nói với người yêu là dễ dàng được đón nhận. Cùng lắm là trách yêu kiểu "đồ lẻo mép" rồi vẫn dụi vào lòng như con mèo con.
Bày tỏ tình cảm, kèm với combo bảo vệ, che chở người mình yêu là nhu cầu bản năng của đàn ông. Vì thông qua những việc đó, đàn ông sẽ thể hiện sự nam tính, mạnh mẽ của mình. Ít nhất là đối với 1 cá thể nữ.
Người ta bảo 20/10 là ngày dành cho phụ nữ. Tôi thì thấy không hẳn. Đây còn là ngày dành cho đàn ông, ngày mà các anh có thể thoải mái bày tỏ tình cảm của mình mà không bị đề phòng, cũng không bị chê sến súa, yêu đuối.
Vậy nên, hôm nay thích người con gái nào thì cứ thể hiện. Mua cho nó bó hoa to vào.
Tôi thì chả có tình cảm gì, nên thôi. Vậy ha

13 October 2018

Thư gửi các thầy

Standard
Dopamine tràn ngập cơ thể khiến người ta có cảm giác sung sướng. Đó là lý do mà nhiều người (kể cả em) thích nói về viễn cảnh tương lai tốt đẹp hơn là bắt tay vào thực hiện nó. Đây cũng là bí quyết để sml(*) mà em được biết



Dear các thầy,
Không biết mấy hôm nay em đắc tội gì với các thầy mà quảng cáo của các thầy hiện đầy trên newsfeed nhà em.
Các thầy nói nào là gấp đôi năng lực kinh doanh, là kiếm 1000 đơn hàng mỗi ngày rồi kinh doanh đa nền tảng. Em nghe sao mà vi diệu quá, sung sướng quá, tuyệt vời quá. Em thấy trong lòng rạo rực như là thuở mới yêu.
Rồi các thầy nói gì đến AI, Automation Marketing rồi Omni channel. Ôi chao toàn khái niệm nghe rất Tây, rất thời thượng, hợp với cuộc cách mạng 4.0 gì đó mà ti vi hôm nào cũng nhắc. Thậm chí chỉ cần kể tên các khái niệm trên là em thấy mình như là một chuyên gia marketing với 10 năm kinh nghiệm vậy.
Hô hào là một thứ đầy ma mị. Mỗi khi nắm chặt tay, giơ tay lên rồi hô to "Tôi sẽ thành công" là một lượng lớn hoóc môn dopamine lại tiết ra.
Dopamine tràn ngập cơ thể khiến người ta có cảm giác sung sướng. Đó là lý do mà nhiều người (kể cả em) thích nói về viễn cảnh tương lai tốt đẹp hơn là bắt tay vào thực hiện nó. Đây cũng là bí quyết để sml(*) mà em được biết.
Những điều các thầy nói vi diệu lắm. Kiểu như một ông khách hàng tiềm năng chui vào đầu này, qua quá trình automation sẽ thành một ông khách hàng trung thành ở đầu kia. Hay một con chat bot biết tự học sẽ chăm sóc khách hàng từ A đến Z, chu đáo như một cô nhân viên chuyên nghiệp, làm việc 24/24. Vi diệu, vi diệu thật!
Nhưng em học làm sao khi em chỉ là thằng đầu óc ngu si, một chi phát triển. Em vẫn còn đang không biết vì sao mà đặt ngân sách cho Facebook 2 củ/ngày nhưng Facebook lại tiêu của em có 15 nghìn. Hoặc vì sao mà Google merchant liên tục báo lỗi khiến em chưa thể chạy chiến dịch mua sắm.
Vậy nên, các thầy bớt bớt lại. Từ từ để em làm đã. Chứ giờ cho em đi học, em cũng chỉ biết đứng dậy hô khẩu hiệu thành công và đấm lưng cho bạn đằng trước thôi. Ngu khổ lắm các thầy ạ.
Em cũng xin ẩn bớt quảng cáo của các thầy nhé. Để em tập trung làm ấy mà. Khi nào muốn đi học em sẽ mở lại sau.
Yêu các thầy nhiều lắm.
Thân.
--------------
Chú thích: (*) sml: sấp mặt luôn.

02 October 2018

Hiệu ứng chim mồi

Standard
Đây là hai quyển sách nói về việc áp dụng tâm lý học vào kinh doanh. Nói chung tâm lý học và kinh doanh là hai lĩnh vực khá khô cứng. Nhưng người viết lại viết rất mềm, dễ đọc, dễ hiểu. Không chỉ áp dụng vào kinh doanh, tác giả còn dùng tâm lý học để giải thích nhiều sự kiện trong cuộc sống



Hôm qua rảnh rảnh lôi hai quyển Hiệu ứng chim mồi ra đọc.
Đây là hai quyển sách nói về việc áp dụng tâm lý học vào kinh doanh. Nói chung tâm lý học và kinh doanh là hai lĩnh vực khá khô cứng. Nhưng người viết lại viết rất mềm, dễ đọc, dễ hiểu. Có sự liên kết giữa lý thuyết và thực tế thường gặp hàng ngày.
Không chỉ áp dụng vào kinh doanh, tác giả còn dùng tâm lý học để giải thích vì sao khách hàng thích sửa sửa các mẫu thiết kế mặc dù rất nhảm nhí và cuối cùng vẫn chọn mẫu ban đầu; vì sao mấy buổi hội thảo hô hào thành công lại thu hút nhiều người tham gia. Hoặc vì sao mấy diễn giả, Vlogger bậy bậy một chút lại đáng tin hơn.
Các bài viết rất ngắn cùng văn phong bình dân dễ khiến người đọc có cảm giác hàm lượng kiến thức ít dù thực tế là rất nhiều. Do đó nếu thích thì mượn đọc theo kiểu ăn mì tôm một lượt cũng được nhưng muốn áp dụng thì nên mua về, thi thoảng lôi ra đọc lại cho nhớ. Cũng là một cách để ủng hộ tác giả.
Có một điểm cần chú ý là các thí nghiệm được nêu trong sách đều là các thí nghiệm số nhỏ (vài trăm người). Mà các mẫu số nhỏ lại không có ý nghĩa về mặt thống kê nên các kiến thức trong sách chưa hẳn đã chính xác. Nói chung đọc sách cũng không nên tin sách quá.
Dù sao cũng là sách đáng đọc, dễ tiêu và vui vẻ hơn hẳn các quyển sách về tâm lý học và kinh doanh khác.

Back to basic

Standard
Back to basic phải bắt đầu từ những thứ đơn giản nhất, là gọi tên sản phẩm.



Hôm nay tìm được sản phẩm tốt, muốn đưa về shop bán trong thời gian tới. Nó là cái găng tay có khả năng giữ ấm, chống nước, lòng bàn tay làm nhám để chống trơn và đầu ngón tay có thể dùng để vuốt điện thoại được. Đại loại đeo nó thì có thể ngâm điện thoại trong nước đánh Liên quân vô tư mà không ướt tay. Nói chung là xịn.

Nhưng vấn đề là không biết nên gọi nó là gì. Cái tên tiếng Trung của nó thì rất dài, dùng Google dịch thì nó ra thế này "Ngoài trời găng tay không thấm nước màn hình cảm ứng nam giới và phụ nữ windproof cưỡi dây kéo thể thao mùa đông ấm fleece leo núi trượt tuyết". Đọc xong hết hiểu nó là cái gì luôn. Mà để đưa sản phẩm lên website thì không thể để dài thế được.

Ban đầu định nhờ một người bạn nào đó biết Tiếng Trung dịch hộ. Nhưng xui cái là không bạn bè nào online. Có hỏi một đứa thì nó bảo nó lâu không học, dịch ra cũng chỉ bằng Google.

Thế là quyết định thử một loạt cái tên như: găng tay chống nước, găng tay leo núi, găng tay trượt tuyết, găng tay phượt,... Kiểm tra trên Google Keyword Planner thì các từ khóa này đều có dung lượng tìm kiếm thấp. Có thể các khái niệm này mới, hầu như ít người biết và quan tâm. Mà gọi thế nào cũng không tiện vì không phát ra hết được công năng của nó.

Suy nghĩ mãi, cuối cùng nó là găng tay thì cứ gọi là găng tay thôi, bày vẽ làm gì.. Đây chẳng phải là xu hướng "Back to basic" được các thầy cô ra rả dạy hay sao.

Back to basic chẳng phải gì đó xa xôi mà là bắt đầu từ những thứ đơn giản nhất - gọi tên sản phẩm.

#markting #backtobasic