24 December 2018

Mùa Noel năm ấy

Standard

Mùa Noel năm ấy. Gió mùa đông bắc về, rét cắt da cắt thịt. Tôi ở cùng với ông trong một căn nhà nhỏ. Ông tuổi già, lên giường nằm sớm. Ông ngủ, nhưng cái đài của ông còn thức. Cái đài kể cho tôi về những câu chuyện đêm Noel, về tình người, về sự đoàn tụ. Có lẽ vì thế cho đến tận sau này, Noel với tôi không mang một bầu không khí náo nhiệt nơi lễ hội mà mang theo những thanh âm im ắng của tình người.
Mùa Noel năm ấy. Cô bạn cùng bàn tặng tôi một chiếc kẹo. Đấy là sự ngọt ngào đầu tiên tôi nhận được từ một người con gái, theo cả nghĩa bóng lẫn nghĩa đen. Tôi giữ lại nhiều ngày không dám ăn. Chỉ sợ sau khi ăn, sự ngọt ngào kia cũng biến mất. Tôi luôn giữ trong mình.
Lần đầu tiên tôi nhớ về một người con gái. Lần đầu tiên tôi háo hức đến ngày hôm sau để gặp người con gái ấy. Tôi tìm gặp người con gái ấy trong cả những giấc mơ của mình.
Mùa Noel năm ấy. Cô bạn tặng kẹo ngày nào tặng tôi một tấm thiệp. Bên trong đó là mấy câu thổ lộ tâm tình. Câu tôi nhớ nhất là "người tớ chọn là cậu".
Bạn ấy chọn tôi, tôi cũng chọn bạn ấy, nhưng tôi lại không chọn chính mình. Chuyện tình cảm, nếu cả 2 đều không nói ra thì cơ hội sẽ vụt bay, mọi thứ sẽ dần tan biến mất. Nhưng một người nói ra thì cũng chưa chắc tình cảm đã đi xa hơn được. Tôi chưa sẵn sàng cho một vai trò khác, nhưng cũng lại không nỡ chối từ. Mặt khác, sau những năm không còn học cùng lớp, tôi cũng đã thay đổi rất nhiều. Người bạn ấy thích là tôi của ngày trước, người tôi thích cũng chưa chắc là bạn ấy của bây giờ. Chúng tôi như những bánh răng lệch nhịp. Bên cạnh bạn đấy, tôi vẫn thấy mình hồi hộp, nhưng sự thoải mái đã không còn như xưa. Cuối cùng tôi chọn cách hèn hạ nhất để kết thúc mối quan hệ - im lặng. Sau này tôi mới biết có những giây phút bạn ấy thật sự cần tôi, tôi như người duy nhất có thể nghe bạn ấy nói. Còn tôi lại bỏ rơi người mà tôi nghĩ đến nhiều nhất trong quãng đời học sinh của mình.
Mùa Noel năm ấy. Tôi chở em đi chơi vòng quanh Hà Nội. Em giữ một nỗi buồn nào đó trong lòng, tôi không biết bằng cách nào chia sẻ với em được. Trên đoạn đường về, tôi có nói nửa đùa nửa thật "em ôm anh đi", ai dè em ôm thật. Một cảm giác ấm áp tràn ngập trong lòng. Một thiên thần đang dựa vào lưng tôi. Tôi muốn được bảo vệ, che chở cho thiên thần ấy. Đây không phải là cái ôm đầu tiên, cũng không phải cái ôm chặt nhất tôi nhận được từ một người con gái. Nhưng đây là cái ôm đầu tiên mà tôi vừa có cảm giác hạnh phúc, sung sướng lại vừa cảm thấy ấm áp, bình yên.
Mùa Noel năm ấy. Chúng tôi vẫn vui vẻ, nhưng ẩn sâu bên trong mối quan hệ đã có những sự bất đồng. Những dấu hiệu đã xuất hiện, chỉ có điều tôi không chịu nhận ra. Đến một lúc, tất cả vỡ vụn như một chiếc kính cường lực, không cách nào hàn gắn. Đó là mùa Noel cuối cùng chúng tôi ở bên nhau.
Mùa Noel năm nay, những người của mùa Noel năm ấy không còn bên cạnh tôi nữa. Tất cả đã trở thành kỷ niệm, tất cả hình thành nên tôi sau này. Noel ở nhà, có buồn không? Không! Vì câu chuyện về những mùa Noel đã bắt đầu như thế.

14 December 2018

Nhớ Hà Nội

Standard
Related image
Trong những ngày tháng buồn vui, có một nỗi nhớ mang tên là nhớ Hà Nội.
Những người ngoại tỉnh đến đây đều cho rằng Hà Nội là một nơi bon chen, xô bồ, chật chội. Hà Nội, trong những hình ảnh xấu xí nhất là món đặc sản tắc đường từ sáng đến trưa và từ chiều đến tố; là sự thờ ơ của những con người xa lạ; là sự toan tính, vụ lợi dễ gặp mỗi khi ra đường.
Nhưng cái sự ồn ào, náo nhiệt đó lại tạo nên sự im lặng rất Hà Nội. Đó là sự im lặng của những con phố về đêm, sự im lặng của những con người nhỏ bé. Những giây phút chuyện trò tâm sự với bạn bè cũng là những giây phút im lặng tuyệt vời. Chính cái sự ồn ào của phố xá càng tôn thêm giá trị của sự im lặng trong lòng.
Giữa thành phố 7,6 triệu người, đa phần là xa lạ, những người thân thiết sẽ càng phải sát lại gần nhau, để có thể cùng nhau vượt qua nỗi vất vả ngày thường.
Từ lúc tôi đi, Hà Nội đã thay đổi rất nhiều, tôi cũng không còn là tôi của ngày xưa nữa. Trong những lần gặp gỡ, tôi và Hà Nội lướt qua nhau như những kẻ không quen. Hà Nội vốn không cần tôi, và tôi cũng không còn là một phần của Hà Nội. Chúng tôi gặp nhau, chào nhau rồi ai làm việc của người đấy. Những ký ức về nhau trôi tuột vào cõi hư vô, hoặc bị những bộn bề che lấp mất. Tôi đã không còn ngồi những quán quen, không còn đi qua những con đường cũ, cũng chẳng còn cảm giác quen thuộc ngày nào.
Nhớ Hà Nội, là nhớ về hình ảnh trong ký ức, không phải Hà Nội bây giờ. Nhớ Hà Nội như nhớ người xưa, nhớ, nhưng quá muộn để làm một điều gì đó. Ừ, chúng ta đều đã thay đổi rồi.